07.
"Nhà họ Chu thật giỏi quá." Ta bật cười lạnh.
"Người đâu, mời lão gia và Đại thái thái đến đây, ta muốn hỏi xem quy củ của Ôn phủ là thế nào, tội mưu hại chủ mẫu nên xử tội ra sao?"
Sắc mặt Chu di nương lập tức biến đổi, hiển nhiên không ngờ ta lại dám không cần danh tiếng, trực tiếp lật chuyện lên đầu chủ tử. Chốc lát, nàng ta bắt đầu giãy giụa, định lao đầu vào cột.
"Ta cũng muốn xem cái tội bức c.h.ế. t quý thiếp, ngươi có gánh nổi hay không."
Ta ngồi vững trên ghế chủ vị, ngay cả mày cũng không nhíu lấy một cái.
"Ngăn nàng ta lại. Nếu như đổ m.á. u thì các ngươi lấy mạng ra đền."
Đám ma ma trong phòng lập tức xông lên, ba chân bốn cẳng đè nàng ta xuống.
"Chu di nương phát điên rồi, mang nhốt vào phòng chứa củi, đợi lão gia về rồi xử lý."
Chu di nương bị mấy ma ma bịt miệng, lôi đi. Không lâu sau, quản sự bên cạnh Ôn phu nhân đến, nói rằng phu nhân căn dặn để ta tự lo liệu mọi chuyện. Ta mệt mỏi rã rời, phất tay bảo Tử Phù tiễn khách.
Ôn Hoằng Hiền vừa về, trước tiên lại đến chỗ Nhụy di nương, ân cần hỏi han một hồi rồi mới đến phòng ta. Đối diện với ta, hắn vẫn dịu giọng nhỏ nhẹ như thể chẳng hề hay biết chuyện xảy ra hôm nay. Ta phối hợp cùng hắn diễn một màn phu thê tình thâm, để mặc hắn tự tay tháo trâm vòng cho ta.
Trong ánh sáng mờ của gương đồng, ngọn nến lay động, hắn cúi sát từ phía sau: "Phu nhân sắc xuân như sớm mai, đẹp tuyệt trần."
Trong phòng chỉ có hai người, ta khẽ cong môi, đầu ngón tay vân vê khăn tay.
"Dù có đẹp cũng chẳng sánh bằng tiểu kiều nương hé nụ kia của chàng."
Hắn bật cười khẽ, lòng bàn tay ấm áp đặt lên vai ta.
"Phu nhân là chính thê ta rước về bằng kiệu lớn tám người khiêng, trong đó bỏ bao công sức, há lại có thể so sánh cùng tiện thiếp của Phong Nguyệt Lâu?"
"Nhụy Nhị tính tình đơn thuần lại ngây thơ đáng yêu, phu nhân rộng lòng đại lượng, cần gì chấp nhặt với nàng."
Ta cụp mắt, giấu đi nụ cười lạnh trong đáy mắt. Rõ là lời có ý khen chê xen lẫn nhưng kỳ thực vẫn là đang bao che cho Nhụy di nương. Hắn câu nào câu nấy đều nghĩ cho Nhụy di nương, còn Chu di nương thì lại chẳng nhắc đến nửa lời.
Ta hừ nhẹ: "Nàng ấy mang thai, ta đương nhiên sẽ bảo vệ. Nhưng Chu thị hôm nay vô lễ, ta đã xử phạt nàng, chẳng hay lão gia cảm thấy ta quá tay chăng?"
"Chu thị hành động hỗn láo, đưa nàng đến thôn trang dưỡng bệnh đi, cũng đỡ khiến nàng ta làm phiền lòng nàng."
Ta nhìn vào gương đồng, đôi mắt hắn ôn nhu như nước, bỗng cảm thấy nực cười khó diễn tả. Nam nhân này rõ ràng thiên vị đến trắng trợn, lại còn làm ra vẻ thâm tình đến mức này. Thật khiến người ta buồn nôn.
Chu di nương bị nhốt trong phòng củi mới ba ngày đã như biến thành người khác. Trâm vòng lộn xộn, sắc mặt tiều tụy, áo bào đỏ đã lấm lem bẩn thỉu. Ta đứng ngược ánh sáng, nhìn nàng từ bóng tối ngẩng đầu.
"Chu thị, đã biết tội chưa?"
Nàng nhìn ta, bất chợt cười khẽ: "Ta có tội gì chứ?"
"Trước khi ngươi đến, người lão gia coi trọng nhất là ta, cả phủ trên dưới ai chẳng kính trọng ta, quy phục ta?"
"Đêm trước khi các ngươi thành thân, lão gia ôm ta suốt cả đêm. Hắn nói, nếu không vì ngươi thì vị trí chủ mẫu đã là của ta."
"Hắn nói hắn có nỗi khổ riêng, phủ Tể tướng quyền thế, hắn không dám trái. Người trong Kinh thành đều xảo trá, chỉ mong ngươi vào phủ rồi sẽ có người g.i.ế. c c.h.ế. t cái nhuệ khí kia của ngươi."
Ta lạnh nhạt cất lời: "Lão gia thương ngươi bệnh nặng, đã ra lệnh cho ngươi ra ngoài thôn trang tĩnh dưỡng."
Trước khi rời đi, nàng đột nhiên nói: "Tội lớn nhất của ta là quá tin lời hắn nói."
Ban đầu ta còn không hiểu, Chu di nương là quý thiếp, tại sao Ôn Hoằng Hiền không giữ lại để kiềm chế ta. Cho đến khi nàng vừa ra đến thôn trang thì tin tức truyền đến: nhà họ Chu buôn lậu muối tư, cả tộc bị lưu đày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!