21.
Ta ra mặt, tạm thời ổn định được cục diện. Nhưng chỉ cần nhà họ Khổng chưa chịu tha thứ thì các hiệu buôn kia một ngày cũng không dám buôn bán với nhà họ Ôn.
Nhị phòng vẫn ngấm ngầm đấu đá với ta, thừa cơ cướp được không ít việc làm ăn của nhà họ Ôn. Dĩ nhiên, chẳng qua chỉ là từ túi bên trái chuyển sang túi bên phải, xét cho cùng vẫn là của ta cả.
Nhưng cứ thế cũng không phải cách, ta cùng Ôn Hoằng Hiền bàn bạc, để ta đích thân đến Tất Châu cầu xin Tứ cô nương rộng lòng khoan dung. Ta nói với Ôn Hoằng Hiền, chuyến này ta sẽ mang theo Hiệp Nhi.
"Tứ cô nương thương trẻ con, nếu thấy Hiệp nhi, khó tránh khỏi mềm lòng..."
Ôn Hoằng Hiền vội vàng gật đầu:
"Phải lắm, để vi phu thu xếp hành lý cho mẹ con nàng."
Ôn Hoằng Hiền sau một phen đau lòng tỉnh ngộ, ngay trước ngày ta lên đường đã đuổi kỹ nữ kia đi.
"Nếu không phải nàng ta ngày ngày quấn lấy, ta đâu đến nỗi lầm đường lạc lối?"
"Loại nữ nhân này, giữ bên người chỉ là gây tai họa, chẳng bằng bỏ đi, để mặc nàng ta tự sinh tự diệt."
Hắn nói đầy chính khí, đem mọi lỗi lầm đẩy hết lên người khác. Kỹ nữ kia quỳ khóc đứt gan đứt ruột ở cửa cũng chẳng đổi được một ánh ngoái đầu của lang quân.
Vừa rẽ qua góc phố, nàng ta đã lau nước mắt, tươi cười nhận lấy ngân phiếu năm nghìn lượng. Thứ tình yêu gì đó của nam nhân, làm sao thực tế bằng mấy tờ ngân phiếu này.....
Ta để mặt mộc, đầu không cài trâm, dắt theo Hiệp Nhi lên đường đến Tất Châu. Phủ Hoài Nghĩa hầu không cho ta vào. Ta liền dẫn Hiệp Nhi quỳ dưới nắng gắt, diễn trọn một màn. Trời nắng gay gắt, Hiệp Nhi khát khô cổ, thân thể yếu ớt dưới ánh dương chao đảo muốn ngã.
"Mẫu thân, con sắp không chịu nổi rồi..."
Ta lau mồ hôi trên trán con, dịu giọng:
"Hãy nhớ lấy mặt trời hôm nay. Mai sau nếu con trèo lên được nơi cao, phải hiểu rằng tôn ti không nằm ở cúi đầu hay ngẩng mặt, mà ở chỗ có nhìn thấu được sáng tối của thế gian này hay không."
"Mẫu thân, thế nào là sáng tối của thế gian?"
Ta nhìn về cánh cổng đỏ khép chặt của Hầu phủ, nhẹ giọng đáp:
"Sáng là lòng người ấm lạnh, tối là thế sự thịnh suy."
"Hôm nay chúng ta quỳ gối dưới quyền thế, ngày sau con phải vững chãi với niềm tin trong lòng mình."
Hiệp Nhi lắng nghe một cách mơ hồ nhưng cũng gật đầu. Đến đêm khuya, trời bất chợt đổ mưa lớn, thân hình nhỏ bé của Hiệp Nhi ngã gục dưới cơn mưa.
Cửa mở ra.
Một chiếc ô che lên đỉnh đầu ta, là Tứ cô nương.
Trong lúc ta còn kinh ngạc, lại thấy trong mắt nàng như cười như không:
"Không ngờ, ngươi còn dám liều mình đến nước này."
Ta cúi đầu, như thường ngày khiêm nhường cung kính:
"Đều là do cô nương dạy bảo tốt."
"Thôi được rồi, vào đi."
Hiệp Nhi sớm đã được gia đinh bế vào trong. Ta nhận lấy chiếc ô trong tay nàng, che lên đầu nàng.
"Từ nay về sau, tháng năm đổi dời, nô tỳ đều sẽ bung dù che chắn cho cô nương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!