Chương 32: Linh Hồn Họa Thủ Sài Tiểu Diễm

Hai người ra khỏi phòng Chu Phúc Lai, liền gặp Chu Thành muốn giữ Sài Diễm lại. Bị Thẩm Vân Lăng vài câu chặn trở về.

"Cữu cữu ngươi đối với ta có ý đồ bất chính." Ra khỏi cửa, Sài Diễm đột nhiên nói một câu.

Thẩm Vân Lăng kinh ngạc nhìn Sài Diễm.

Cảm nhận được ánh mắt Thẩm Vân Lăng, Sài Diễm hỏi: "Ngươi làm gì nhìn ta như vậy."

"Không có gì, chỉ là không ngờ ngươi còn rất cảnh giác."

"Đó là đương nhiên. Ta nếu không có chút cảnh giác này, sớm đã không biết chết ở đâu rồi." Sài Diễm không để ý nói.

Thẩm Vân Lăng nghĩ đến thân thế Sài Diễm, không tự giác ngậm miệng.

Hai người đến tiểu dương lâu mà Sài Diễm thuê, Sài Diễm ân cần chuẩn bị cơm trưa cho Thẩm Vân Lăng.

"Tay nghề nấu nướng của ngươi không tệ, thịt dị thú nướng này còn ngon hơn nhà hàng năm sao." Thẩm Vân Lăng khen ngợi.

"Ngươi thích ăn thì ăn nhiều một chút, bất quá cũng đừng ăn quá nhiều. Thịt thú này đẳng cấp quá cao, ăn ít thì có thể giảm bớt tinh thần lực bạo động, ăn nhiều thì đối với thân thể có hại mà không có lợi." Còn có thể bạo thể mà vong. Sài Diễm giải thích.

"Thịt thú này còn có thể giảm bớt tinh thần lực bạo động?" Thẩm Vân Lăng có chút chấn kinh hỏi.

Phải biết rằng, dị thú thời tinh tế giống như dị năng giả, đều mắc phải vấn đề tinh thần lực bạo động, ăn nhiều dễ dẫn phát tinh thần lực bạo động. Cho nên muốn ăn thịt dị thú, nhất định phải trải qua khử trùng nhiệt độ cao.

"Thịt thú khác đương nhiên không được, thịt thú của ta đương nhiên không giống." Sài Diễm nói rồi, lại gắp một miếng thịt yêu thú cho vào miệng.

"Thứ trân quý như vậy, ngươi cứ dùng để ăn cơm?" Thẩm Vân Lăng đột nhiên cảm thấy có chút bạo đường thiên vật.

"Ngươi yên tâm, ta còn rất nhiều, đủ cho ngươi ăn rất lâu." Sài Diễm nói.

Thẩm Vân Lăng: "..."

Người thời tinh tế dị năng kém, khẩu vị cũng nhỏ, nào giống hóa thần ở tu chân giới, một bữa cơm có thể ăn cả một con yêu thú cấp năm dài mười mấy thước. Tuy bọn họ không đói bụng, nhưng có thể bổ sung năng lượng a. Cho nên trong tiểu thế giới của Sài đại lão còn dự trữ vài thi thể yêu thú cấp năm.

Hai người ăn xong cơm trưa, Sài Diễm liền bắt đầu dạy Thẩm Vân Lăng vẽ phù lục.

Nửa canh giờ sau, Thẩm Vân Lăng rốt cuộc hiểu rõ, vì sao phù lục cùng minh văn mà Sài Diễm vẽ ra lại không cách nào kích phát.

Nhìn trên bàn những tấm phù lục chẳng khác gì quỷ họa phù, có thể kích phát mới là lạ.

"Ngươi vẽ cái gì đây?" Thẩm Vân Lăng nhìn một bàn thứ giống người que, bất đắc dĩ hỏi.

"Ta giới thiệu cho ngươi một chút." Sài Diễm thu lại phù lục trên bàn, từng tấm từng tấm giải thích: "Đây là hộ thân phù, đây là công kích phù, đây là..."

"Đúng rồi, còn cái này." Sài Diễm như dâng bảo vật đem một tấm quỷ họa phù càng giống người que hơn đưa tới trước mặt Thẩm Vân Lăng, đắc ý nói: "Đây là băng phù. Ta thấy ngươi dùng băng hệ dị năng, hẳn là băng linh căn đi."

"Tấm băng phù này có thể lớn nhất hạn độ tăng cường băng hệ dị năng của ngươi, lần sau gặp người dị năng cao hơn ngươi, cũng sẽ không không có lực hoàn thủ. Ngươi có thể từ tấm băng phù này bắt đầu học."

Thẩm Vân Lăng nghe vậy, trong lòng rất muốn cảm động. Nhưng nhìn đống quỷ họa phù Sài Diễm đưa tới, làm sao cũng cảm động không nổi.

Học gì đây, học vẽ người que sao...

Nghĩ thì nghĩ, Thẩm Vân Lăng vẫn cam chịu mà học.

Ba canh giờ sau

"Đúng đúng đúng, chính là như vậy, dừng, điều động dị năng đến đầu bút, sau đó xuống dưới, đường nét nhất định phải vẽ thẳng, đúng, chính là như vậy, rẽ ngoặt, ở đây dùng dị năng của ngươi..."

Thẩm Vân Lăng có chút th* d*c buông bút minh văn mà Sài Diễm đưa cho hắn, hắn chưa từng nghĩ có một ngày, hắn sẽ chán ghét việc cầm bút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!