Chương 93: Kết thúc phần chính

Nghe lời giải thích vô lý của Tạ Trích Tinh, lại nhìn gương mặt vừa ngây thơ vừa lạnh lùng của Tạ Thần, Tiêu Tịch Hòa bỗng sụp đổ: "Chàng… Hai kẻ lừa gạt các người cấu kết lừa ta."

Thì ra bấy lâu nay sự dịu dàng chu đáo đều là giả dối, hắn chỉ lừa cô song tu trị bệnh mà thôi.

Tạ Trích Tinh vừa nhìn thấy nước mắt cô rưng rưng, lập tức đứng thẳng người: "Tịch Hòa…"

"Chàng đừng lại đây!" Tiêu Tịch Hòa vô thức lùi lại một bước.

Tạ Trích Tinh đành dừng lại: "Tịch Hòa, Tiểu Thần là con của chúng ta."

Tiêu Tịch Hòa trợn mắt: "Nói bậy! Tạ Trích Tinh, ngay cả lời nói dối trá này mà chàng cũng nói được, chàng coi ta là kẻ ngốc hả?"

"Thật sự là con của chúng ta." Tạ Trích Tinh bất đắc dĩ: "Nếu không tin nàng có thể hỏi nó, trẻ con sẽ không nói dối."

Tiêu Tịch Hòa không tin lấy một chữ, nhưng vẫn nhìn về phía Tạ Thần bánh bao theo bản năng.

Tạ Thần nghiêm túc đối diện với cô, thật lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: "Mẹ."

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, tấm màn mỏng trong đầu lung lay sắp đổ, có thứ gì đó sắp vọt ra.

"Mẹ." Tạ Thần lại tiến thêm một bước, lặng lẽ nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác đối diện với cậu, ngay cả hô hấp cũng chậm lại.

Tình mẫu tử quả nhiên là thiêng liêng nhất trên đời. Dẫu cậu chẳng được sinh ra từ bụng cô, dù hai người chỉ chung sống ngắn ngủi 1 tháng, dù cả hai đều đã mất đi ký ức về đối phương, nhưng vẫn có sợi dây ràng buộc sâu sắc nhất. Nếu không, chỉ một ánh mắt đơn giản sao lại khiến người ta rung động đến thế.

Tạ Trích Tinh vô vọng chờ đợi suốt 13 năm mới đợi được cảnh ba người bọn họ đoàn tụ hôm nay. Lúc này mắt hắn rưng rưng, trái tim được lấp đầy, khóe môi không kìm được cong lên, song lại hơi hối hận vì không dẫn Tạ Thần đến sớm hơn.

Nếu lúc trước mang đến sớm một chút, có lẽ cô đã nhớ ra mọi chuyện nhanh hơn… Thậm chí còn có thể…

"Tạ Trích Tinh." Giọng Tiêu Tịch Hòa run lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Tạ Trích t*nh h**n hồn: "Ừm."

"Chàng còn là người nữa không?" Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn hắn.

Tạ Trích Tinh: "???"

"Nó mới mấy tuổi mà chàng lại xúi nó phối hợp với chàng đi lừa phụ nữ?" Tiêu Tịch Hòa không thể tin nổi.

Tạ Trích Tinh: "…"

"Đ* c*m th*! Súc sinh! Ta đúng là mù mắt mới yêu chàng!" Tiêu Tịch Hòa tức giận.

Tạ Trích Tinh đau đầu: "Nó không phải…"

"Không phải cái gì? Ta mới hóa thành người được mấy năm, sao có thể có đứa con lớn thế này!" Tiêu Tịch Hòa đột nhiên đẩy hắn: "Đồ trai đểu lớn! Mau dẫn trai đểu nhỏ này cút đi, cả đời này ta không muốn gặp lại chàng nữa!"

Nói rồi, vô tình đối mắt với Tạ Thần, cô nghẹn một nhịp rồi nghiến răng bổ sung: "Cả hai!"

Dứt lời, cô quay người chui vào lều, tiện tay dựng một kết giới phòng ngự yếu ớt để ngăn hai cha con đến quấy rầy.

Trai đểu lớn và trai đểu nhỏ đơ người nhìn nhau.

Một lúc sau, trai đểu nhỏ mở miệng: "Tu vi của mẹ kém thế?"

"Tư chất bình thường, hết cách rồi." Trai đểu lớn đáp.

Trai đểu nhỏ: "Chúng ta có nên vào không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!