Chương 90: Nó chẳng biết gì cả

Năm này qua năm khác, kể từ khi Tiêu Tịch Hòa xuất hiện tại Bối Âm Cốc, chớp mắt đã 3 năm trôi qua.

Lại một mùa đông nữa trôi qua, Bối Âm Cốc phủ một tầng tuyết trắng. Cô ngồi trên tảng đá cao, trò chuyện với đám tiểu sơn tinh không biết đã tụ tập lại từ lúc nào.

"Bên ngoài thật là tốt đẹp và náo nhiệt làm sao, khắp nơi đều là người, cách vài mét lại có một hàng quán, có bán quần áo, bán đồ ăn vặt, còn có cả diều với ngựa gỗ. So với Bối Âm Cốc, chỗ đó tốt hơn không biết bao nhiêu lần." Tiêu Tịch Hòa nói khô cả họng, vội cúi đầu uống mấy ngụm nước suối. Nước lạnh như băng chảy thẳng xuống cổ họng khiến cô rùng mình một cái.

"Bên ngoài cũng có trái cây ngon sao?" Một tiểu sơn tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa vội vàng gật đầu: "Đương nhiên là có rồi."

"Còn cá đốm suối thì sao?" Một tiểu sơn tinh khác hỏi.

"Có luôn, cái gì bên ngoài cũng có hết." Tiêu Tịch Hòa đắc ý nói.

Tiểu sơn tinh thứ ba tò mò: "Nếu bên ngoài tốt như vậy, vì sao ngươi vẫn ở lại Bối Âm Cốc…"

Chưa nói hết câu nó đã bị mấy tiểu sơn tinh khác hoảng hốt bịt miệng lại.

"Nó mới đến nên chẳng biết gì cả."

"Phải đó, nó chẳng biết gì hết…"

Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn mấy tiểu sơn tinh, mặt không đổi sắc nhặt một cành cây lên bẻ rắc một tiếng. Đám sơn tinh sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, lúc chạy còn không quên chỉ bảo con sơn tinh lỡ lời kia: "Ngươi nói bậy bạ gì thế, ngươi không biết nàng ấy không ra khỏi cốc được à?"

"Ta đâu có biết. Thấy nàng ấy nói rành mạch như hiểu rõ lắm, ta còn tưởng nàng ấy thường xuyên ra ngoài… Hóa ra là bịa!"

"Ta không có bịa! Trước khi đến Bối Âm Cốc ta đã trôi dạt trên trời 10 năm, có gì mà ta chưa từng thấy chứ!" Tiêu Tịch Hòa tức tối hét lên, đám tiểu sơn tinh chạy trốn càng nhanh hơn.

Xung quanh lập tức yên tĩnh. Tiêu Tịch Hòa hừ nhẹ, ném cành cây đã bẻ làm đôi đi, quay người chạy đến ranh giới của Bối Âm Cốc, hít sâu một hơi rồi lao ra ngoài.

Bịch —

Đầu như đập phải bức tường vô hình. Tiêu Tịch Hòa "úi" một tiếng ngã xuống đất, bực như muốn phun một búng máu ra.

Cô mơ mơ màng màng trôi dạt 10 năm, cố gắng hấp thu linh khí và tinh hoa nhật nguyệt, chỉ mong có ngày hóa thành hình người để có thể tự do ngao du nhân gian. Kết quả thì sao? Vất vả lắm một mảnh tàn hồn như cô mới tu luyện thành hình người, nhưng ngay khoảnh khắc thành công đó, cô lại bị nhốt chết dí trong nơi quỷ quái này.

3 năm rồi! Cô đã có hình người rồi! Nhưng ngày nào mở mắt cũng chỉ thấy mỗi cây cối, núi rừng, suối nước và đám thỏ đông như đang chạy nạn lũ. Không trốn đi được cũng chẳng chạy ra khỏi, thế này còn không bằng lúc phiêu du khắp nơi hồi trước!

"Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó." Tiêu Tịch Hòa xoa cái trán bị đập đau điếng, suy nghĩ hồi lâu mới tìm được một cành cây, cẩn thận chọc vào ranh giới.

Không có gì xảy ra.

Mắt cô sáng lên, lập tức cầm cành cây bước ra ngoài. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cành cây ra được còn cô bị chặn lại trong cốc.

"A!"

Tiếng hét phẫn nộ vang khắp bầu trời, làm chim muông bay tán loạn.

Tiêu Tịch Hòa ôm cục tức túm lấy một con thỏ, quay về bờ suối.

Ở đó có một cái lều rách, bếp cũ, mấy cái bát đĩa sứt mẻ và một cái bàn gỗ làm bằng mấy thanh mục nát. Có vẻ những thứ này đã tồn tại lâu lắm rồi, chỉ miễn cưỡng dùng được thôi. Không biết là của ai, nhưng cô cứ thế mà dùng từ khi xuất hiện ở đây vào 3 năm trước.

Nhìn đống đồ nát trông chẳng giống có chủ nhân, Tiêu Tịch Hòa yên tâm sử dụng.

Cô nhanh nhẹn xử lý con thỏ xong, rửa sạch rồi ướp cùng mật ong và ớt thu thập được, lại nhặt một đống củi khô để đốt lửa, đợi khi thỏ gần như đã ngấm gia vị thì bắt đầu nướng trên lửa. Lửa mạnh dễ làm cháy thịt, nhưng cô lại có thể xử lý thành thạo, vừa không để thỏ bị cháy, lại nướng cho da vàng óng xèo xèo chảy mỡ.

Đến trưa, thỏ nướng chín rồi, nhưng cô bỗng mất hết cảm giác ngon miệng —

Đồ ngon cỡ nào mà ăn liên tục 1 tháng cũng phải nôn ra thôi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!