Chuyện nam nữ cần phải thuận theo tự nhiên, những bước dạo đầu trước khi hòa hợp là vô cùng quan trọng, thế nhưng nhìn ý định của Tạ Trích Tinh, hắn thậm chí còn không muốn c** q**n áo, huống chi là những công đoạn đầu tiên.
Trong bóng tối, Tiêu Tịch Hòa lúng túng c** th*t l*ng của hắn ra, vừa nhìn rõ đã hít sâu một hơi.
… Sắp mù mắt rồi, sắp mù mắt rồi, Ma Tôn đại nhân quả thật trời sinh ưu việt.
Hơi thở sâu khiến luồng khí nóng nhẹ lan ra, ùa tới như một làn gió ấm, không hiểu sao Tạ Trích Tinh lại sinh ra một cảm giác bồn chồn, lập tức khó chịu nhíu mày: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
"… Nhìn thôi cũng không được sao?"
"Không được." Sắc mặt Tạ Trích Tinh có phần khó coi.
Sợ hắn đột nhiên thay đổi ý định, Tiêu Tịch Hòa uống cạn một hớp rượu rồi đưa một viên thuốc cho hắn: "Uống vào sẽ thoải mái hơn." Không cho sờ mó không cho nhìn, chỉ có cách này mới có thể nhanh chóng tiến vào trạng thái.
Đôi mắt Tạ Trích Tinh lóe lên ánh sáng, hiểu ý cô nên hắn nhếch môi cười khẩy: "Cô nghĩ ta không được à?"
"Không dám không dám… Thuốc này có tính bồi bổ nhẹ nhàng, giúp dễ chịu hơn thôi." Tiêu Tịch Hòa vội vàng giải thích.
Tạ Trích Tinh không buồn nói thêm, lập tức vận khí, khí huyết dồn xuống đan điền. Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Tịch Hòa từ từ trợn to mắt.
"Nhanh lên." Tạ Trích Tinh sốt ruột nhắm mắt, đột nhiên có chút hối hận vì đã đồng ý giúp cô.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa nhỏ chiếu lên giường, phủ lên người hắn một lớp ánh sáng lạnh lẽo, khiến hắn vốn đã anh tuấn nay càng giống như một tác phẩm điêu khắc, mang theo vẻ đẹp siêu thực khó tin.
Tiêu Tịch Hòa l**m môi, tay chân cứng đơ trèo lên giường.
Trong lều vang lên những tiếng sột soạt, vạt áo cô lướt qua eo Tạ Trích Tinh mang đến cảm giác ngứa ngáy mơ hồ. Tạ Trích Tinh vô thức muốn mở mắt, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén, chỉ có yết hầu hơi động đậy như thể đang khát nước.
Không gian nhỏ bé trong lều dần trở nên nóng hầm hập. Bên ngoài, gió lùa qua tán cây xào xạc, thỉnh thoảng có con thỏ hay loài thú nhỏ chạy vụt qua bụi cỏ phát ra tiếng động nhẹ. Xa xa là tiếng côn trùng kêu liên miên, vạn vật trên đời vừa xa vừa gần, mờ ảo nhưng lại chân thật.
Hơi men làm Tiêu Tịch Hòa choáng váng, cả người đều mơ màng. Khi tỉnh lại thì nước mắt đã thấm ướt cả khuôn mặt, tóc mai bên thái dương cũng vì đổ mồ hôi mà dính trên mặt, khắp người toát ra hơi nóng hổi.
… Đau quá
"Không mau vận công đi?"
Trong bóng tối, giọng nói căng thẳng của Tạ Trích Tinh vang lên.
Tiêu Tịch Hòa lúng túng một chút, lúc này mới vội vàng tập trung tinh thần.
Tuy cô mới đến thế giới này 30 ngày, nhưng bản năng tu luyện mà thân thể gốc để lại vẫn còn, cộng thêm gần đây đã thuộc lòng không ít công pháp song tu, lúc này được Tạ Trích Tinh nhắc nhở, cô lập tức dẫn khí nhập thể…
"Khí nhập đan điền, cô chạy vào tỳ vị làm gì?" Tạ Trích Tinh bất lực.
"Hả?" Tiêu Tịch Hòa rơm rơm nước mắt, bối rối nhìn về phía hắn.
Gân xanh ở góc trán Tạ Trích Tinh nhảy liên tục, đang định nói thêm vài câu thì cô đột nhiên cử động khiến hắn bỗng cứng đơ.
"… Ngài nói gì?" Tiêu Tịch Hòa vừa nói vừa nấc một cái.
Tạ Trích Tinh: "…"
Một lúc lâu sau, hắn lạnh lùng giơ tay điểm vào một huyệt đạo nào đó trên người cô: "Điều động khí tức đến chỗ này."
Tiêu Tịch Hòa hơi dừng lại, nhận ra hắn đang giúp mình nên vội vàng điều động khí tức theo lời hắn, rồi tiến hành từng bước theo yêu cầu cho đến khi hòa hợp hoàn hảo, khí dương nhập cơ thể.
"Xong rồi…" Tiêu Tịch Hòa mệt mỏi trượt khỏi người hắn, ngã vật xuống bên cạnh.
Trong lều thoang thoảng mùi vị khó tả, âm thầm chứng minh hai người ăn mặc chỉnh tề vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Tiêu Tịch Hòa vẫn còn mơ màng, thân thể cũng vô thức run nhẹ, đầu ngón tay Tạ Trích Tinh động đậy, cuối cùng cũng buông lỏng nắm đấm đã siết chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!