Tuy kế hoạch lại thất bại một lần nữa, nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn chăm chú làm rất nhiều món ăn, từ xào nấu đến hầm canh, từ món Trung đến món Tây, cố gắng làm nhiều loại khác nhau nhất có thể rồi lần lượt cho vào túi Càn Khôn của mình.
Còn người nào đó thấy chết không cứu, từ sáng đến giờ cứ đứng bên cạnh xem, gặp món thấy hứng thú còn cầm đũa đến nếm thử, động tác mượt mà tự nhiên khiến Tiêu Tịch Hòa không khỏi nghi ngờ: có lẽ giờ mình chết đột quỵ trước mặt cũng không ảnh hưởng gì đến khẩu vị của hắn.
Bận rộn cho đến chiều, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa rửa tay chuẩn bị dặn dò hậu sự.
"Ma Tôn, ta đã để lại cho ngài nhiều đồ ăn như vậy, khi ta chết ngài có thể chôn ta được không?"
"Được." Tạ Trích Tinh cầm củ khoai lang vừa nướng, nghe vậy liền vui vẻ đồng ý..
Tiêu Tịch Hòa thở phào, vừa định nói tiếp thì nghe hắn thong thả bổ sung: "Nhưng cô phải tự đào hố."
Tiêu Tịch Hòa sững sờ: "Tại sao ta phải tự đào?"
"Vì cô còn có thời gian." Tạ Trích Tinh nói xong, ngẩng đầu nhìn ánh nắng lọt qua tán cây: "Trước khi trời tối có thể đào xong."
"… Ma Tôn đại nhân, ta làm cho ngài nhiều thức ăn thế này mà ngài còn bắt ta tự đào hố, không thấy quá đáng sao?" Tiêu Tịch Hòa không nói nên lời.
Tạ Trích Tinh cắn một miếng khoai, khoai phết mật ong và sữa có màu đỏ thẫm thơm ngọt, vị rất đậm đà: "Cô có thể không đào."
"… Ta không đào thì ngài không chôn phải không?" Tiêu Tịch Hòa chẳng còn hy vọng gì về nhân phẩm của hắn nữa.
Tạ Trích Tinh thản nhiên nhìn cô, dùng thực lực chứng minh suy nghĩ của cô là đúng.
Một hồi lâu, Tiêu Tịch Hòa hít sâu: "Không chôn thì thôi, dù sao ta chết rồi cũng chẳng biết gì, thối rữa dưới đất với thối rữa trên mặt đất cũng chẳng khác gì nhau…"
Nói xong, cô liếc Tạ Trích Tinh: "Không đúng, vẫn khác đấy, ít ra nếu ta thối rữa trên mặt đất thì cũng khiến ngài buồn nôn. Khi đó dòi bọ bò lung tung… mong ngài đừng để bụng nhé, ta cũng đâu cố ý đâu."
Tạ Trích Tinh ngừng động tác ăn khoai, mặt không cảm xúc nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa cười gượng.
"Ta không phiền." Tạ Trích Tinh nói xong thì tiếp tục ăn khoai.
… Tức chết mất, nhưng lại không đánh lại được. Tiêu Tịch Hòa u ám ngồi xuống, cũng tiện tay cầm lấy một củ khoai, vừa ăn vừa lén quan sát hắn. Tạ Trích Tinh cũng chẳng đi đâu, chỉ thản nhiên ngồi đối diện cô, hoàn toàn không có ý định đi.
"Ngài không đi sao?" Cô hỏi thẳng thắn.
"Không đi."
"Tại sao?" Tiêu Tịch Hòa không hiểu.
Tạ Trích Tinh: "Muốn xem coi độc Âm Dương Hợp Hoan cổ phát tác như thế nào."
Tiêu Tịch Hòa: "…"
Để tránh bị người nào đó làm tức chết trước khi độc phát, Tiêu Tịch Hòa nhanh chóng quay vào lều. Khi nằm xuống giường, cô còn nghe loáng thoáng giọng hắn hờ hững vang lên ngoài kia: "Sắp chết rồi nên gan cũng to hơn nhỉ?"
Tiêu Tịch Hòa bĩu môi, giả vờ không nghe thấy.
Không có Tạ Trích Tinh làm phiền, Tiêu Tịch Hòa mới thấy tâm mình yên ổn hẳn. Tiếng chim hót xa xa, tiếng nước suối gần đó, còn có tiếng gió thổi qua lá cây phát ra âm thanh xào xạc nhẹ nhàng, từng âm thanh đều khiến cô có thêm chút lưu luyến với thế giới này.
Cô nhắm mắt, ngủ thiếp đi trong âm thanh của tự nhiên.
Khi tỉnh lại, trong lều ánh sáng vàng vọt, rõ ràng đã là chiều tà.
… Chỉ còn chưa đầy nửa ngày mà cô lại ngủ hết phần lớn? Tiêu Tịch Hòa vô cùng đau lòng, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại.
"Không sao không sao, ngủ cũng là một cách để hưởng thụ, miễn bản thân vui là được." Cô vừa an ủi bản thân vừa bước ra ngoài, kết quả vừa ra khỏi lều đã sững sờ: "Sao ngài lại ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!