Chương 6: Sắp chết rồi à

Hợp Hoan Tán, cũng là thuốc riêng của Hợp Hoan Tông, bất kể nam nữ uống vào đều sẽ mất lý trí, hoàn toàn trở thành nô lệ của d*c v*ng, là loại thuốc đê tiện và vô sỉ nhất. Hợp Hoan Tông tuy không phải danh môn chính phái gì, nhưng cũng coi thường việc dùng thủ đoạn này ép buộc lô đỉnh(*), nên từ lâu đã liệt vào danh sách thuốc cấm.

(*)Lô đỉnh ( ) là thuật ngữ chỉ người có thể chất đặc biệt được sử dụng bởi người tu luyện khác để tăng cường công lực thông qua quan hệ thân mật. Thường thì "lô đỉnh" là nữ, và người tu luyện/sử dụng "lô đỉnh" thường là nam.

Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc nhìn gói thuốc trên tay, khó có thể phớt lờ vết đỏ trên đầu ngón tay. 

Một khi đã dùng Hợp Hoan Tán, với tính cách kiêu ngạo tàn nhẫn của Tạ Trích Tinh, khi tỉnh lại chắc sẽ muốn chặt cô ra từng mảnh… nhưng không sao, chỉ cần cô rời đi trước khi hắn tỉnh dậy thì sẽ bình an vô sự. 

Theo cốt truyện, Tạ Trích Tinh còn phải bị giam ở Bối Âm Cốc 20 năm nữa. Chỉ cần cô trốn thoát được, ít nhất còn có thể sống 20 năm tốt đẹp. Dù sau này hắn có phá vỡ phong ấn rời khỏi đây, cũng chưa chắc tìm được cô. 

Dù sao bây giờ từ gương mặt đến thân phận cô đều là giả, ra khỏi Bối Âm Cốc, cô và Tạ Trích Tinh sẽ hoàn toàn là người xa lạ. 

Hoặc là không dùng thuốc chờ chết, hoặc là liều một phen rồi thành công bất ngờ. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, thấy không cần phải suy nghĩ thêm nữa. Cô nắm chặt gói thuốc, ngồi im trong lều một hồi lâu, cho đến khi gần hoàng hôn mới đi nấu bữa tối. 

Tối nay cô làm bốn món một canh, bày đầy bàn nhỏ. 

Sau khi cô bưng thức ăn lên bàn, Tạ Trích Tinh từ rừng sâu chậm bước đi tới, chăm chú nhìn bữa cơm vô cùng phong phú hôm nay. Sau khi xem xét một lúc, hắn nói một câu đầy ẩn ý: "Hôm nay cô chăm chút quá nhỉ." 

"… Ngày nào ta cũng rất chăm chút mà." Tiêu Tịch Hòa cười gượng: "Mau ngồi đi, nguội rồi sẽ không ngon." 

Tạ Trích Tinh đột nhiên nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sắc lạnh. 

Tiêu Tịch Hòa bị hắn nhìn đến rùng mình, đột nhiên cổ họng hơi khô: "Sao… sao vậy?" 

Nét mặt Tạ Trích Tinh lạnh lùng, đi thẳng đến bàn ngồi xuống.

Tiêu Tịch Hòa âm thầm thở phào, cũng ngồi đối diện hắn: "Tối nay món ăn hơi nhiều, không ăn hết cũng không sao. Sáng mai ta trộn chung một nồi rồi thêm chút miến khoai lang, ninh một nồi thịt hầm nóng hổi cũng rất ngon." 

Sau khi nói xong, cô nhìn hắn với vẻ mặt đầy mong đợi. 

Tuy nhiên Tạ Trích Tinh không có ý định cầm đũa. 

"Ma Tôn?" Tiêu Tịch Hòa không hiểu.

Tạ Trích Tinh vẫn chỉ rũ mắt nhìn mấy món ăn trên bàn. 

Tiêu Tịch Hòa đột nhiên căng thẳng: "… Ngài không ăn sao?" 

"Gà xào, sườn nấu khoai sọ, trứng chiên hẹ, bí ngô hấp." Tầm mắt Tạ Trích Tinh lướt qua từng món ăn một, giọng nói không hề có chút dao động nào: "Cô bỏ thuốc vào món nào?" 

"Ầm" một tiếng— 

Trong đầu Tiêu Tịch Hòa như vừa trải qua một vụ nổ lớn, lập tức trống rỗng. 

Một lúc lâu sau, cô khó khăn mở lời: "Ta… ta không biết ngài nói gì…" 

Tạ Trích Tinh nhìn vẻ hoảng sợ của cô, đáy mắt lóe lên một chút chế nhạo: "Đồ ngu." 

Nói xong, ánh mắt hắn hoàn toàn lạnh xuống: "Trong vòng một khắc, cút khỏi Bối Âm Cốc, nếu không…" 

Câu nói chỉ dừng lại giữa chừng, dường như ngay cả đe dọa cũng thấy phiền, nhưng sát khí và sự bực bội tỏa ra quanh người hắn đã tự khắc bổ sung hết phần còn lại của câu nói.

Tiêu Tịch Hòa âm thầm nuốt nước bọt, thấy hắn định đứng dậy rời đi, vội vàng kéo tay áo hắn: "Ta không bỏ thuốc!" 

Tạ Trích Tinh ghê tởm nhìn cô: "Buông ra." 

Tiêu Tịch Hòa không chịu buông, một tay túm tay áo hắn, một tay nhanh chóng cầm đũa, vội vã gắp thức ăn từ mỗi đĩa nhét vào miệng, chẳng bao lâu má húp lên. 

"Thật sự không bỏ thuốc…" Tiêu Tịch Hòa cố gắng nuốt xuống. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!