Chương 50: Tâm lý sụp đổ

Bởi vì chưa tìm được Uông Liệt, Tiêu Tịch Hòa không dám rời đám đông quá xa, tìm đại một chỗ yên tĩnh rồi dừng lại, sau đó lấy nồi niêu xoong chảo từ trong túi Càn Khôn ra, nhuần nhuyễn dựng một cái bếp lò đơn giản bắt đầu làm bữa sáng.

Một khắc sau, Tiểu An ngửi thấy mùi thơm bèn đi tới.

"Thơm quá lão đại, tỷ đang làm gì vậy?" Cậu ta tò mò nhìn vào nồi.

Tiêu Tịch Hòa cười cười: "Cháo thịt nạc, cậu có muốn ăn không?"

"Được sao?" Tiểu An có hơi lúng túng.

Tiêu Tịch Hòa: "Đương nhiên, đợi một lát nhé."

"Vâng." Tiểu An ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.

Nấu cháo khá tốn công, sau khi Tiêu Tịch Hòa điều chỉnh lửa, cũng ngồi xuống, thuận tiện đưa cho Tiểu An một vốc đồ ăn vặt: "Ăn lót dạ trước đi."

Tiểu An nói cảm ơn rồi nhận lấy, nếm thử một miếng mắt liền sáng lên: "Ngon thật, là tỷ làm ạ?"

"Ừ."

"Lão đại giỏi quá, vậy mà lúc trước ta không phát hiện ra." Tiểu An lộ vẻ mặt kinh ngạc.

Tiêu Tịch Hòa bật cười: "Bởi vì lúc trước giữ được mạng là may rồi, đâu có tâm trạng làm mấy thứ này."

Tiểu An bừng tỉnh: "Bây giờ là vì Ma Tôn đến, tỷ mới có tâm trạng đúng không?"

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười không phủ nhận.

Tiểu An cảm thán: "Ta lớn từng này tuổi rồi vẫn lần đầu tiên thấy nữ tử biết nấu cơm, còn nấu ngon như vậy, Ma Tôn có thể gả cho tỷ, thật đúng là có phúc lớn."

Nghe cậu ta dùng từ "gả" cho Ma Tôn, biểu cảm của Tiêu Tịch Hòa có phần khó tả: "Chẳng lẽ trên đảo Bồng Lai không có ai nấu cơm sao?"

"Có chứ, nhưng đều là nam nhân làm, chỗ chúng ta có câu "nữ tử tốt tránh xa bếp núc", cho nên rất ít nữ tử làm những việc này." Tiểu An nói xong thì khựng lại: "Nhưng chỗ các tỷ lại hoàn toàn ngược lại, coi trọng cái gì mà "nam nhân xây nhà, nữ nhân xây tổ ấm", thật kỳ lạ."

Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, đột nhiên nhớ ra Bồng Lai trong cuốn tiểu thuyết này là xã hội nữ tôn, tuy Đảo chủ đời này là nam, nhưng mọi người đều ngầm xác định sau này Đảo chủ gả đi, vị trí Đảo chủ sẽ giao lại cho phu nhân của hắn ta, hoặc là con gái tương lai.

"Lão đại, tỷ mà đến Bồng Lai, chắc chắn sẽ rất được chào đón." Tiểu An nói.

Tiêu Tịch Hòa bật cười: "Chỉ vì biết nấu cơm à?"

"Đương nhiên không phải, tỷ có tấm lòng lương thiện, tính tình cũng tốt, lại còn xinh đẹp." Tiểu An hết lời ca ngợi: "Nếu ở Bồng Lai, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn gả cho tỷ."

Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: "Tiếc là ta đã có Ma Tôn rồi."

"Cái đó cũng không phải chuyện gì to tát, không làm chính thê thì làm thiếp cũng được." Tiểu An thuận miệng đáp.

Tiêu Tịch Hòa nghẹn họng: "Chỗ các cậu nữ tử còn có thể nạp thiếp à?"

"Chẳng phải ở chỗ các tỷ, nam tử cũng được sao?" Tiểu An hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa: "… Cũng đúng."

"Theo ta thấy, nam tử chỗ các tỷ đều được nuông chiều, năng lực thì không có mà tính tình lại khó chịu, vừa coi thường nữ tử lại vừa không rời xa được nữ tử, thỉnh thoảng còn làm chút chuyện không chung thủy để chứng tỏ bản thân." Tiểu An nói đến đây thì liên tục lắc đầu: "Nam nhân mà không tự trọng, thì cũng như cải thảo nát vậy."

Tiêu Tịch Hòa bật cười: "Có vẻ cậu cũng thấm thía quá nhỉ."

"Đương nhiên, ta rất thông minh đấy." Tiểu An ưỡn ngực tự hào: "Nếu không Đảo chủ cũng không yên tâm để một mình ta ra ngoài."

Nghe cậu ta nhắc đến Đảo chủ, Tiêu Tịch Hòa nảy sinh hứng thú: "Đảo chủ của cậu đúng là rất yên tâm đấy, dám để cậu ra ngoài một mình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!