Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta

Tiêu Tịch Hòa nói xong, Tạ Trích Tinh đột nhiên im bặt. 

Thấy hắn không tiếp lời, Tiêu Tịch Hòa cũng không thất vọng, chỉ tiếp tục dẫn dắt: "Ngài có biết ý nghĩa của nó không?" 

"Không biết, nhưng ta cảm thấy đây không phải là lời gì hay ho." Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô: "Nếu cô dám nói là chuyện liên quan đến song tu, ta không ngại g**t ch*t cô đâu." 

"… Dĩ nhiên không phải chuyện song tu rồi, đùa à, bây giờ ngài khó chịu thế này,  sao ta có thể nhắc đến song tu chứ?" Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc, ra vẻ không thể tin nổi rồi kiên quyết phủ nhận: "Ngài đúng là bẩn thỉu! Ma sát mà ta nói… là ý này." 

Nói xong, cô đưa tay xoa xoa trên mu bàn tay lạnh giá của hắn: "Thế này có giúp ngài ấm hơn chút nào không?" 

Tạ Trích Tinh nhắm mắt, đường hàm căng thành vòng cung sắc lạnh: "Đừng ồn ào." 

Tiêu Tịch Hòa lập tức ngoan ngoãn. 

Không biết đã qua giờ Tý từ lúc nào, trong Bối Âm Cốc lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng côn trùng cũng không còn. Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy giữa những tán cây đan xen chằng chịt, có một khe hở nhỏ đủ thấy được bầu trời, ánh trăng trút xuống từ đó. 

Trăng rằm tháng tám thật tròn, Tiêu Tịch Hòa xoa xoa cánh tay lạnh lẽo, cuối cùng cô không nhịn được mở túi Càn Khôn, trong tư thế bị Tạ Trích Tinh ôm như khỉ lớn ôm khỉ con, khó nhọc kéo chăn ra ngoài. 

Tạ Trích Tinh ôm cô, tuy luồng khí lạnh buốt xương đã giảm bớt phần nào, nhưng tổng thể vẫn không dễ chịu. Sau khi phát hiện cô không ngoan ngoãn cũng lười để ý, cho đến khi cô cứ động không ngừng hắn mới không nhịn nổi mở mắt: "Khí lạnh này tỏa ra từ trong cơ thể ta, cô định quấn chăn quanh chúng ta để đông chết cả hai sao?"

Tiêu Tịch Hòa dừng lại: "Sao mà đông chết được?" 

Tạ Trích Tinh thản nhiên nhìn cô. 

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, vẫn không hiểu. 

"Cô dùng chăn bọc cục băng thì sẽ thế nào?" Im lặng hồi lâu, Tạ Trích Tinh hỏi. 

Tiêu Tịch Hòa nghĩ một chút: "Sẽ làm chậm quá trình tan băng… À, hiểu rồi, Ma Tôn ngài thật thông minh." 

Tạ Trích Tinh liếc cô rồi quay đi, không buồn để ý đến lời khen chẳng mấy chân thành của cô.

Tiêu Tịch Hòa ném tấm chăn lôi được nửa chừng cùng túi Càn Khôn xuống đất, âm thầm chịu đựng khí lạnh từ Tạ Trích Tinh. Đêm đã khuya, cô bị lạnh đến tê cứng tứ chi, chẳng có chút buồn ngủ nào. Nhìn sang Tạ Trích Tinh, tuy đã nhắm mắt nhưng thỉnh thoảng yết hầu vẫn động đậy, rõ ràng hắn vẫn đang âm thầm chịu đựng cái lạnh. 

Lạnh đến cực độ chính là đau, Tiêu Tịch Hòa biết bây giờ hắn rất khó chịu, cũng ít kiên nhẫn và bình tĩnh hơn bình thường. Lúc này cô tuyệt đối không thể chọc tức hắn, tốt nhất là ngoan ngoãn ngồi yên đến sáng, nhưng —

"Ma Tôn, chúng ta nói chuyện để phân tán sự chú ý của ngài nhé, nếu không thì đêm dài thế này khó chịu lắm." Chán quá đi mất, cô cảm thấy thời gian trôi cực kì chậm, chỉ đành mạo hiểm tìm cách giết thời gian.

Tạ Trích Tinh nghe thế, ngước mắt nhìn cô. 

Tiêu Tịch Hòa nịnh nọt cười cười: "Ma Tôn." 

Tạ Trích Tinh: "Ừm."

Có phản hồi rồi! Tiêu Tịch Hòa phấn chấn tinh thần: "Bình thường ngài hay ngủ ở đây à?" 

"Ừm."

"Cũng không có giường hay chăn gì à?" Tiêu Tịch Hòa tò mò: "Cứ ngủ như vậy thôi sao?" 

"Ừm."

"Thế thì tội nghiệp quá rồi, ta có chuẩn bị rất nhiều thứ trong túi Càn Khôn, sáng mai ta lót giường cho ngài nhé?" Tiêu Tịch Hòa thở dài, nhìn quanh một vòng: "Ta còn có lều dự phòng, nhưng chỗ này quá nhỏ nên không đặt được, nhưng có thể dùng bạt che mưa dựng một cái, vừa hay xung quanh toàn cành cây, có thể buộc lên đó, ta còn có thể…"

"Cô đang thương hại ta à?" Giọng Tạ Trích Tinh không rõ cảm xúc.

Tiêu Tịch Hòa dừng lại: "Hửm?"

"Ta sống đến tuổi này rồi, cô là người thứ hai thương hại ta." Tạ Trích Tinh nhìn cô, đôi mắt hẹp dài ánh lên chút ánh sáng, khóe mắt đuôi mày đều toát ra vẻ lười biếng và quyến rũ. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!