Chương 44: Thiếu phu nhân đang làm gì vậy?

Tiêu Tịch Hòa mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an đi suốt 2 ngày, cuối cùng cũng đến được địa điểm tổ chức đại hội thí luyện Tiên Ma — 

Núi Thiên Linh.

Trước khi đến, hiểu biết của cô về sự kiện long trọng này đều bắt nguồn từ đoạn văn trong tiểu thuyết, theo câu chữ, cô cũng từng tưởng tượng đó sẽ là cảnh tượng hoành tráng thế nào, nhưng khi thật sự xuất hiện ở đây… sao lại giống cái chợ vậy?

Núi Thiên Linh rộng lớn là thật, quang cảnh sâu hun hút cũng là thật, nhưng vì có quá nhiều người đến, dẫn đến bốn phía đều ồn ào náo động, kẻ rao hàng, người đổi vật, kẻ lừa đảo… hạng người nào cũng có, chỉ mới đến một lúc, đã có mấy người la lối túi Càn Khôn bị trộm.

Hỗn loạn vô trật tự, còn không bằng cái chợ.

"Nhịn đi, đông người là vậy, dễ xảy ra hỗn loạn." Hứa Như Thanh an ủi hai sư muội đang trợn mắt há mồm.

Tiêu Tịch Hòa khôi phục tinh thần, vội dặn dò Liễu An An: "Nhị sư tỷ, giữ túi Càn Khôn của tỷ kỹ vào đấy, thế nào cũng phải cẩn thận."

"Biết rồi, ta buộc lại rồi." Liễu An An giơ tay lên, quả nhiên túi Càn Khôn đã buộc trên cổ tay.

"Như vậy an toàn hơn nhiều, nhưng cũng không thể lơ là." Hứa Như Thanh cười cười: "Đi thôi, ta đưa hai muội đi tìm chỗ ở trước, đi muộn là hết chỗ đấy."

"Ở đây cũng có chỗ ở sao?" Liễu An An kinh ngạc.

Hứa Như Thanh nhướn mày: "Vốn dĩ không có, nhưng người đến đông, tự nhiên sẽ có."

Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An nhìn nhau, đều thấy sự khó hiểu trong mắt đối phương.

Một khắc sau, họ đã biết cái gọi là chỗ ở là gì — một khách đ**m lớn tạm thời do người trong Ma giới dùng pháp khí dựng lên.

Khách đ**m cao mười tầng, mỗi tầng cao đến 4 -5 mét, vẫn đi theo phong cách Gothic của Ma giới như cũ, phối hợp màu đen và xám hết mức có thể, giữa núi xanh nước biếc thế này trông thật lạc lõng, không giống khách đ**m, mà giống như…

"Sao giống cái lăng mộ vậy." Liễu An An lộ vẻ ghét bỏ: "Chúng ta bắt buộc phải ở đây sao? Hơn nữa là người Ma tộc xây, cứ thấy không đáng tin thế nào ấy."

"Vòng ngoài chỉ có một khách đ**m này, đại hội có thể kéo dài 1 tháng, nếu muội muốn màn trời chiếu đất, nơm nớp lo sợ, cũng có thể chọn không ở." Hứa Như Thanh rõ ràng biết cách trị sư muội không nghe lời.

Liễu An An quả nhiên đổi giọng: "Thật ra ở đây cũng khá tốt."

Nói xong, bèn kéo Tiêu Tịch Hòa chủ động vào cửa.

Như lời Hứa Như Thanh nói, vòng ngoài chỉ có một khách đ**m này, không ở thì chỉ có lựa chọn màn trời chiếu đất, cho nên trong đại sảnh sớm đã chật ních người, tu giả, Ma tộc đều có đủ, còn có mấy Yêu tộc trên đầu mọc sừng sau lưng có đuôi.

Liễu An An vốn không hài lòng với nơi này lắm, nhưng vừa thấy nhiều người tranh giành như vậy, lập tức cũng gia nhập đội quân xếp hàng. Tiêu Tịch Hòa nhìn quanh một vòng, quay đầu tìm Hứa Như Thanh: "Đại sư huynh, sao không thấy người của Thập đại Tiên môn?"

"Người ta tài lực hùng hậu, có pháp khí khách đ**m của riêng mình." Hứa Như Thanh trả lời.

Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh, lập tức nghĩ đến một chuyện khác: "Vậy… Ma Tôn cũng có chỗ ở riêng nhỉ?"

"Đương nhiên." Hứa Như Thanh nói xong khựng lại: "Muội muốn đi tìm hắn sao?"

"… Không tìm không tìm, ta ở đây thôi." Tiêu Tịch Hòa vội vàng xua tay. Đùa à, cô trêu chọc hắn lâu như vậy, bây giờ trốn còn không kịp, sao dám tự đưa tới cửa.

Hứa Như Thanh cười cười: "Nếu muội muốn đi thì cứ đi, không cần để ý chúng ta."

"Thật sự không muốn đi, sư huynh tha cho ta đi." Tiêu Tịch Hòa kêu khổ không thôi.

Nhìn dáng vẻ kháng cự của cô, ý cười bên môi Hứa Như Thanh nhạt đi một phần: "Nếu đã không thích như vậy, tại sao còn…"

Chỗ quầy đột nhiên vang lên một tiếng gầm giận dữ: "Vì cớ gì mà không sắp xếp phòng thượng đẳng cho ta!"

"Thật sự là đã được đặt trước hết rồi…"

Tiêu Tịch Hòa nghển cổ hóng chuyện một lúc, lúc này mới nhớ ra hỏi Hứa Như Thanh: "Sư huynh, huynh vừa nói gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!