Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào

Dược Thần Cốc đột nhiên triển khai "Hoạt động điều trị chuyên khoa vô sinh hiếm muộn", từ gia súc đến người sống, chỉ cần có khó khăn về phương diện này thì đều có thể đến đây khám bệnh.

"Vợ chồng chúng ta thành thân đã hơn 50 năm, nhiều năm qua không cầu xin gì nhiều, chỉ muốn có một đứa con, xin tiểu thần y giúp chúng ta."

Tiêu Tịch Hòa nhìn ông lão trước mắt ít nhất đã 80 tuổi, biểu cảm vô cùng phức tạp: "Ông nói ông không phải là tu giả."

"Ta chỉ là một dân chúng bình thường thôi." Ông lão trả lời.

Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe môi: "Ông đã tuổi này rồi, e là không tiện sinh con nữa."

"Cô yên tâm, bao nhiêu bạc cũng được, ta chỉ muốn có một đứa con." Ông lão nói rồi vỗ vỗ tay, lập tức có người khiêng hai rương bạc đi vào.

Tiêu Tịch Hòa l**m môi, cuối cùng vẫn tiếc nuối lắc đầu: "Vị tiếp theo."

Liễu An An vội vàng mời ông lão đi, tiếp đó một phu nhân ăn mặc lộng lẫy bước vào, vừa ngồi xuống đã bắt đầu lau nước mắt: "Cục cưng nhà ta năm nay đã hơn 30 tuổi, còn cơ hội sinh con không? Tuy ta vẫn luôn dùng linh thảo linh hoa cho nó ăn, nhưng đoán chừng nó cũng không sống được mấy năm nữa, ta chỉ muốn nó để lại một đứa con, sau này cũng không uổng công đến thế gian một chuyến."

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, nhìn về phía con… chó đang ngoan ngoãn trong lòng bà ta.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, con chó cất tiếng người: "Đã nói không muốn sinh không muốn sinh rồi, sao bà lão này còn chưa từ bỏ ý định."

Tiêu Tịch Hòa: "…"

Cô lặng lẽ nhìn những người khác, biểu cảm của mọi người đều bình thường, ngay cả Nhị sư tỷ cũng vô cùng bình tĩnh, rõ ràng chỉ có một mình cô nghe hiểu.

"Vậy là ngươi không muốn sinh?" Cô kiên nhẫn hỏi.

Con chó bày ra vẻ mặt "cô hỏi ai đấy", khi phát hiện cô cứ nhìn chằm chằm mình, nó lập tức lộ vẻ hoảng sợ: "Cô nghe hiểu ta nói à?"

Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu.

Từ sau khi bị Cá Sấu nuốt một lần, hình như cô đã thức tỉnh kỹ năng giao tiếp với linh thú, mặc dù kỹ năng này lúc được lúc không.

Con chó hít sâu một hơi.

Phu nhân vỗ vỗ đầu con chó: "Đừng sợ nhé cục cưng, đại phu này trị bệnh cho con đó."

"Bà mới bị bệnh ấy, cả nhà bà đều bị bệnh ấy, cứ bắt một con chó già như ta sinh con, bà tưởng ai cũng lo lắng chuyện sinh đẻ như bà à! Nhìn mấy đứa con nhà bà xem, toàn là thứ ngu ngốc gì, sinh ra loại đó bà không tự kiểm điểm thì thôi, còn thấy tự hào lắm hả?"

Con chó "ư ử", phu nhân bày ra vẻ mặt yêu chiều, tiện thể giải thích với Tiêu Tịch Hòa: "Nó đang làm nũng đấy."

Tiêu Tịch Hòa: "…"

An ủi con chó xong, phu nhân lấy ra 300 linh thạch: "Bấy nhiêu đây đủ không?"

Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, Liễu An An cũng lập tức ghé lại gần.

"Này này này, cô sẽ không vì chút đồ này mà bán rẻ lương tâm của mình đấy chứ?" Con chó cảnh giác.

Tiêu Tịch Hòa: "…" Con chó này không chỉ giỏi mắng người, mà còn đưa ra vấn đề rất sắc bén.

Người hành y quan trọng nhất là y đức, con chó đã không muốn, đương nhiên cô cũng không thể đồng ý, vì vậy chỉ đành tiếc nuối lắc đầu: "Xin lỗi phu nhân, ta không giúp được bà."

Liễu An An vội kéo tay áo cô, hạ thấp giọng hỏi: "Con chó này cũng không quá lớn tuổi, muội chữa được mà!"

"Cô nương này trông cũng xinh xắn mà sao tâm địa độc ác vậy?" Con chó cạn lời.

Tiêu Tịch Hòa cũng cạn lời, cố gắng hết sức lờ con chó giỏi mắng người này đi: "Phu nhân, ta thật sự không giúp bà được, thú cưng nhà bà không muốn có con, ta nghĩ bà nên tôn trọng ý kiến của nó."

"Nói gì vậy!" Phu nhân bất mãn đứng dậy: "Sao cô biết nó không muốn có con?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!