Chương 38: Giả ngơ phải không?

Trong tẩm điện u ám, hai người ngồi đối diện nhau trên giường.

Tiêu Tịch Hòa không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng, không nhịn được lặp lại câu hỏi vừa rồi: "Nói chuyện gì?"

Tạ Trích Tinh ngước mắt: "Nói về đứa bé này."

"Ngài nói đi." Tiêu Tịch Hòa lấy lại tinh thần.

"Ta không định giữ." Tạ Trích Tinh nói thẳng.

Tiêu Tịch Hòa sững người, một lúc lâu sau mới do dự "à" một tiếng.

Trước khi mở miệng, Tạ Trích Tinh đã nghĩ đến phản ứng của cô, có lẽ sẽ thất vọng, có lẽ sẽ sốt ruột, hoặc vô lương tâm một chút thì sẽ vui mừng vì bớt đi được một gánh nặng, nhưng lại hoàn toàn không ngờ cô sẽ phản ứng như thế này.

Không vui không buồn, không kiêu ngạo không nóng nảy, dường như đang đối mặt với một chuyện không liên quan gì đến mình.

Tạ Trích Tinh không vui: "Cô có ý gì? Không vui à?"

"Không phải không phải." Tiêu Tịch Hòa vội vàng xua tay.

Tạ Trích Tinh nheo đôi mắt dài: "Vậy là vui rồi?"

Tiêu Tịch Hòa: "…"

Trong tẩm điện rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi. Tiêu Tịch Hòa im lặng đối diện với Tạ Trích Tinh, cuối cùng cũng nhận ra lúc này tâm trạng hắn không tốt.

Một lúc lâu sau, cô cẩn thận lên tiếng: "Không phải ta không vui, cũng không phải là vui… Ta không biết nói thế nào, so với đứa bé này, ta quan tâm đến tâm trạng của ngài hơn, ngài có thể hiểu ý của ta không?"

Từ đáy lòng, cô vẫn luôn cảm thấy, chỉ có người mang thai mới có thể quyết định sự sống chết của thai nhi trước khi nó chào đời, suy nghĩ của những người khác hoàn toàn không quan trọng. Quyền sinh sản này là thứ chỉ thuộc về người có thể sinh con, cho dù là người nam mang thai hay người nữ mang thai, đều nên như vậy.

"Mồm miệng ta vụng về, cũng không biết giải thích thế nào, tóm lại là… ta nghe theo ngài hết." Tiêu Tịch Hòa sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.

Tạ Trích Tinh nghe vậy, vẻ mặt cuối cùng cũng khá hơn một chút, nhưng ngoài miệng vẫn không buông tha: "Tuy đứa bé này không ở trong bụng cô, nhưng cũng là huyết mạch của cô, cô dễ dàng từ bỏ như vậy, thật đúng là cay nghiệt."

Tiêu Tịch Hòa cười ngượng: "Ngài cũng nói rồi, đứa bé không ở trong bụng ta… Nếu đã không ở trong bụng ta, ta đâu có tư cách nói gì đến chuyện bỏ hay không, nếu ngài chịu giữ, ta sẽ cố gắng nuôi hai người, ngài không chịu giữ, ta sẽ tập trung chăm sóc một mình ngài."

"Cô muốn không?" Tạ Trích Tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa thận trọng hỏi lại: "Ngài sẽ tham khảo ý kiến của ta à?"

"Không."

Tiêu Tịch Hòa: "…"

Tạ Trích Tinh: "Nhưng ta muốn biết."

Hắn cứ ép cô trả lời, Tiêu Tịch Hòa phân vân cả buổi trời mới do dự lên tiếng: "Chắc là muốn… Trước khi ngài nói không giữ, ta có muốn, nhưng bây giờ ngài nói không giữ rồi… ta vốn đã không có cảm giác chân thật gì, còn cần thời gian để chấp nhận nó, ngài nói như vậy thì ta…"

"Nếu còn chưa chấp nhận, vậy thì đừng chấp nhận nữa." Tạ Trích Tinh giữ vẻ mặt bình tĩnh: "Nếu không về sau cô đau lòng, bản tôn cũng sẽ không an ủi."

Tiêu Tịch Hòa do dự đáp một tiếng: "Biết rồi, vậy sau này ta sẽ chỉ suy nghĩ cho ngài giống như hôm nay là được."

Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày: "Cô chắc chứ? Nhưng sao ta lại cảm thấy, mọi hành vi của cô hôm nay đều nghiêng về thứ quỷ yêu này hơn?"

"Dĩ nhiên là không phải, đó là do ta lo lắng cho cơ thể của ngài, mới cẩn thận mọi chuyện như vậy." Tiêu Tịch Hòa nói xong, không nhịn được thở dài: "10 tháng mang thai như mắc một trận bệnh nặng, ngài đã mắc bệnh này suốt 2 năm rồi, là ta có lỗi với ngài."

Tạ Trích Tinh lười biếng dựa vào đầu giường: "Cũng coi như vẫn còn chút lương tâm."

Tiêu Tịch Hòa mím đôi môi khô khốc, cẩn thận lên tiếng: "Ma Tôn đại nhân, mạo muội hỏi một câu, ngài thật sự không muốn đứa bé này sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!