Tiêu Tịch Hòa nghe mấy lời khó hiểu của hai người này mà trong lòng ngứa ngáy, đang định hỏi tiếp, cơ thể nam nhân đột nhiên nổi lên những đốm sáng li ti, Lâm Phàn đang ôm Tạ Trích Tinh hơi sững người: "Đây là y… sắp quy tiên rồi sao?"
Tiêu Tịch Hòa mờ mịt nhìn nam nhân, thoáng chốc không phản ứng kịp: "Lão tổ tông…"
"Sớm hơn dự định." Vẻ mặt nam nhân bình tĩnh: "Nhưng vẫn còn kịp."
Cô theo bản năng định tới chỗ y, nhưng lại bị Tạ Trích Tinh đột ngột kéo lại. Cô nhìn nam nhân chăm chú, nam nhân an ủi xoa mặt cô một cái, rồi xoay người đi vào giữa các linh thú.
Các linh thú dường như cảm nhận được điều gì đó, phủ phục trên đất phát ra tiếng r*n r* bi thương. Tầm mắt nam nhân lướt qua từng con linh thú, cuối cùng hai chân rời khỏi mặt đất, từ từ bay lên không trung.
"Bản tôn vốn định phong ấn hoàn toàn bí cảnh, từ nay độc lập bên ngoài 5 giới, không còn bị ngoại địch xâm phạm nữa, nhưng…" Nam nhân cụp mắt nhìn Tiêu Tịch Hòa: "Nhưng con cháu của bản tôn, hậu duệ duy nhất, còn phải ở lại Tu Tiên giới. Nó yếu ớt như vậy, một cái cây, một thứ quả cũng có thể lấy mạng nó, bản tôn lo lắng nó không thể tự chăm sóc bản thân, cũng như con cháu sau này…"
"Ta sẵn lòng đi theo tiểu lão đại đến Tu Tiên giới, xin lão đại yên tâm!" Mỏ Gà nghẹn ngào lên tiếng.
Cá Sấu nghe vậy cũng lập tức đứng dậy: "Ta cũng sẵn lòng đi theo tiểu lão đại, chỉ cần ta còn một hơi thở, dù thế nào cũng sẽ bảo vệ tiểu lão đại bình an vô sự!"
"Ta cũng sẵn lòng!"
"Ta sẵn lòng!"
Gấu Cả Gấu Út tranh nhau bày tỏ.
Hốc mắt Tiêu Tịch Hòa càng đỏ hơn, phải cố gắng hết sức mới không khóc thành tiếng.
Khóe môi nam nhân hơi cong lên, những đốm sáng nổi lên quanh thân ngày càng nhiều, gần như soi sáng cả một vùng núi rừng.
"Khi các ngươi chấp nhận cái tên nó đặt, giữa đôi bên đã có sự ràng buộc, cho nên bản tôn cũng bằng lòng để các ngươi đi." Nam nhân giơ tay lên, những đốt ngón tay thon dài gần như trong suốt: "Nhưng bí cảnh là nhà của các ngươi, các ngươi có quyền trở về, ta sẽ không phong ấn hoàn toàn bí cảnh nữa, mà sẽ để lại một chiếc chìa khóa, một ngày nào đó chìa khóa sẽ đưa các ngươi về nhà."
"Vâng!" Mấy con linh thú đỏ hoe mắt đồng ý.
Nam nhân lại một lần nữa nhìn Tiêu Tịch Hòa, nước mắt cô tuôn rơi như mưa. Tạ Trích Tinh im lặng nhìn tất cả những điều này, cuối cùng vẫn buông tay đang nắm lấy cô ra.
Cánh tay Tiêu Tịch Hòa nhẹ bẫng, lập tức không nghĩ ngợi gì mà lao về phía nam nhân. Nam nhân nhẹ nhàng đáp xuống đất, ôm cô vào lòng.
Tiêu Tịch Hòa gắng gượng nén lại nỗi bi thương đến từ huyết mạch, run rẩy lên tiếng trong vòng tay y: "Ngài, ngài đừng lo cho ta, cũng không cần phải suy nghĩ cho ta, bởi vì ta không phải… không phải là người mà ngài nghĩ."
Tiêu Tịch Hòa thật sự sớm đã chết rồi, chết vào 4 năm trước trong nguyên tác, chết vào khoảnh khắc cô xuyên đến đây.
Nam nhân nghe vậy cười một tiếng: "Con cho rằng huyết mạch là gì?"
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, đột nhiên bắt gặp ánh mắt thấu tỏ mọi sự của y. Cô khẽ sững người: "Ngài biết…"
"Con cháu của ta, là người trong cái vỏ bọc này. Sự kế thừa và tiếp nối con nhận được, đều là vì con, chứ không phải vì cái thân xác này." Nam nhân như đang dỗ trẻ con, nhẹ nhàng cọ vào mũi cô: "Tương lai cho dù con có chuyển thế ngàn trăm lần, vẫn là con cháu của ta, con theo sự dẫn lối của huyết mạch mà đến, cuối cùng sẽ trở về bên cạnh ta."
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn y, nước mắt lã chã rơi.
Nam nhân lau nước mắt cho cô, nắm tay cô áp vào lồng ngực mình.
Trái tim dưới lồng ngực đã gần như ngừng đập, cô phải vô cùng cố gắng, mới có thể cảm nhận được nhịp đập lúc có lúc không của nó.
Trong chớp mắt ấy, một viên kim đan màu vàng óng bỗng nổi lên từ lồng ngực nam nhân. Sau khi nhận ra y định làm gì, cô kinh hoảng muốn giật tay về.
Nhưng đã quá muộn, viên kim đan tiến vào lòng bàn tay cô, dung nhập vào kinh mạch của cô, trong nháy mắt đã tràn ngập cơ thể trong cô. Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ đang cuộn trào trong kinh mạch, cả người như bị thiêu đốt. Đám Mỏ Gà nhìn nhau, cuối cùng thu nhỏ cơ thể chủ động chui vào túi Càn Khôn của Tiêu Tịch Hòa.
Còn nam nhân trong hàng trăm ngàn điểm sáng đã biến trở về nguyên hình Lộc Thục, hí một tiếng về phía trời xanh. Trong khoảnh khắc, muôn vạn linh thú cũng hí theo, âm thanh bi thương gần như xé toạc cả bầu trời. Lâm Phàn nhìn nguyên hình của nam nhân, sững người một chút rồi định nhắc nhở Tạ Trích Tinh, nhưng trông thấy hốc mắt đỏ hoe của Tiêu Tịch Hòa, cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng.
Bầu trời truyền đến âm thanh ầm ầm, một lát sau, lối ra bật mở sớm hơn dự định, tất cả những kẻ xâm nhập đều bị buộc phải rời đi.
Cơ thể Tiêu Tịch Hòa cũng từ từ bay lên không, không tự chủ được bay về phía lối ra. Cô cố gắng nắm lấy Lộc Thục, nhưng lại bị một người khác kéo vào lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!