Có lẽ cũng biết việc mình bắt một Trúc Cơ phản kháng lại một Kim Đan là chuyện khá vô lý, Tạ Trích Tinh chỉ nói Tiêu Tịch Hòa một câu, rồi cụp mắt nhìn xuống người dưới chân.
Cổ U không thể nào ngờ được lại có một hòn đá ngáng chân nhảy ra phá đám, lại còn là người hắn ta ghét nhất, lập tức nghiến răng cố gắng phản kháng.
Tạ Trích Tinh nhìn hắn ta giãy giụa dưới chân mình, đáy mắt thoáng qua vẻ chế giễu, chỉ hơi dùng sức đã đạp gãy xương sống của hắn ta.
Cổ U đau đớn rên lên một tiếng, toàn thân đột nhiên không cử động được nữa. Tạ Trích Tinh cười khẩy, một cước đá văng người đi.
Cổ U bị đá văng ra rất xa, lại nặng nề ngã xuống đất, khóe môi lập tức rỉ ra một ít máu. Tạ Trích Tinh không biểu cảm đi tới, đang định một kiếm kết liễu hắn ta thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.
"Lại đây." Hắn nói.
Tiêu Tịch Hòa vẫn còn đang ngẩn người, nghe vậy giật mình rồi vội vàng chạy tới.
"Giết hắn ta đi." Tạ Trích Tinh thản nhiên nói.
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác chớp mắt, một lúc lâu sau vẫn không thể tin nổi chỉ vào mình: "Ta?"
"Nếu không thì sao?" Tạ Trích Tinh không ưa dáng vẻ yếu nhớt của cô: "Hắn ta hạ cổ độc cho cô, còn muốn giết cô, cô định cứ thế cho qua à?"
"Dĩ… dĩ nhiên là không phải." Tiêu Tịch Hòa căng thẳng trả lời.
"Vậy thì giết hắn ta đi." Tạ Trích Tinh nói xong, rút Nhận Hồn Kiếm của mình ra, đưa thẳng cho cô.
Tiêu Tịch Hòa do dự một thoáng, nhưng vẫn đưa tay ra nhận lấy.
Nhận Hồn Kiếm được đúc từ huyền thiết vạn năm, hình dáng tuy mỏng manh nhưng lại nặng đến mấy ngàn cân. Khoảnh khắc Tạ Trích Tinh buông tay, Tiêu Tịch Hòa bị đè bẹp dí xuống đất.
"Ọe…" Sắp bị đè đến nôn ra rồi.
Tạ Trích Tinh: "…"
"… Ma Tôn, cứu ta." Tiêu Tịch Hòa khó khăn lên tiếng.
Tạ Trích Tinh nhếch khóe môi, giơ tay triệu Nhận Hồn Kiếm về.
Nhưng Nhận Hồn Kiếm lại không chịu đi, cứ đè trên người Tiêu Tịch Hòa không nhúc nhích.
"Trở về." Tạ Trích Tinh không vui.
Lúc này Nhận Hồn Kiếm mới khẽ run lên một cái, lưu luyến không rời trở về tay Tạ Trích Tinh.
Tiêu Tịch Hòa thở phào một hơi thật mạnh, gắng gượng bò dậy từ dưới đất.
"Giết hắn ta đi." Tạ Trích Tinh ra lệnh.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: "Giết… giết thế nào?"
"Pháp khí của cô đâu?" Tạ Trích Tinh hỏi xong, mới phát hiện túi Càn Khôn bên hông cô đã biến mất, áo choàng trên người cũng không còn, giày dưới chân cũng chẳng thấy đâu.
Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy dường như hắn sắp nổi trận thịnh nộ, nhưng lại không biết hắn nổi giận vì điều gì.
"Đồ bỏ đi." Mặt Tạ Trích Tinh không chút biểu cảm.
Tiêu Tịch Hòa: "…" Sao lại còn mắng người?
"Dùng linh lực hóa kiếm, giết hắn ta." Tạ Trích Tinh nén sự mất kiên nhẫn, chỉ điểm: "Cái này thì biết chứ?"
"Biết, biết…" Tiêu Tịch Hòa nhìn Cổ U chỉ còn cái đầu cử động được trên đất, không thể nào ngờ được nhân vật phản diện lớn thứ hai trong toàn truyện, lại chết vào thời điểm cốt truyện còn chưa mở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!