Khi Tiêu Tịch Hòa nhận ra việc bàn cãi với Tạ Trích Tinh về cách nói chuyện chỉ tổ lãng phí thời gian, Tạ Trích Tinh đã đặt đũa xuống, đứng dậy định ra về.
Cô vội vàng níu kéo: "Có muốn dùng thêm canh cá không?"
Tạ Trích Tinh như đang chìm trong suy tư.
"Cà chua hành lá xào với cá nhỏ, thêm giấm thơm, rau mùi và nước tương, vừa thanh mát vừa tươi ngon." Tiêu Tịch Hòa tiếp tục dụ dỗ.
Tạ Trích Tinh ngồi lại ghế nhỏ.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, bưng mấy con cá nhỏ còn lại đi về phía nồi, xắn tay áo bắt đầu nấu canh. Cô dùng cách nấu nướng thường ngày hay dùng nhất, mười phút là xong một bát, mặt mày đầy mong đợi đưa đến trước mặt Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh cầm thìa lên, nhẹ nhàng múc một muỗng.
"Thế nào?" Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa sáng rực.
Tạ Trích Tinh liếc cô rồi nói: "Tạm được."
Đối với hắn mà nói, điều này đã được coi là khen ngợi rồi. Tiêu Tịch Hòa thỏa mãn trong lòng, tiếp tục thuận nước đẩy thuyền: "Ta còn biết làm rất nhiều món nữa!"
"Cô còn sống được mấy ngày?" Tạ Trích Tinh thờ ơ hỏi một câu.
Đây là lần đầu tiên hắn chủ động đề cập chuyện này, Tiêu Tịch Hòa như thể thấy được hy vọng: "Chưa đến 20 mươi ngày nữa!"
"Ừm, cũng được." Tạ Trích Tinh gật đầu.
… Cũng được là sao? Miệng Tiêu Tịch Hòa méo xệch, hoàn toàn không nản lòng mà tiếp tục cố gắng: "20 ngày chỉ đủ làm vài món thôi, chỉ cần ngài chịu cứu ta, ta có thể ở lại Bối Âm Cốc nấu cơm cho ngài suốt đời ."
"Thật ư?" Tạ Trích Tinh cong môi cười.
Tiêu Tịch Hòa lập tức gật đầu.
Tất nhiên là nói dối rồi, theo cốt truyện thì còn 20 năm nữa tên ma đầu này mới ra khỏi đây rồi tiếp tục làm liều, khuấy đảo cả Tu Tiên giới cho đến khi bị nam chính g**t ch*t, sao cô có thể đi theo hắn được?
Đợi khi Âm Dương Hợp Hoan cổ được giải, cô sẽ lập tức rời cốc, thay đổi diện mạo bắt đầu cuộc sống mới, hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với hắn.
"Từ sơn hào hải vị đến cơm bình dân, bánh ngọt tráng miệng, chè lưỡng bì(*), những món ngài biết hay chưa biết ta đều làm được, đảm bảo ngài cứu ta rất đáng đồng tiền bát gạo." Tiêu Tịch Hòa tiếp tục hăng hái tự quảng cáo: "Hơn nữa ta rất biết điều, bình thường tuyệt đối không làm phiền ngài, càng không có những ý tưởng bất chính, ta chỉ muốn sống thôi."
(*)Là một món tráng miệng của Trung Quốc, được làm từ sữa, lòng trắng trứng và đường. Nó có nguồn gốc từ Thuận Đức, Quảng Đông, có lớp màng sữa trên bề mặt và lớp da trứng ở dưới, từ đó có tên gọi "lưỡng bì" (hai lớp da).
Tạ Trích Tinh lười biếng liếc cô.
Tiêu Tịch Hòa quyết tâm, "phịch" một tiếng quỳ xuống bên chân hắn, ôm chân hắn hét to: "Ma Tôn đại nhân, xin ngài đấy!"
Tạ Trích Tinh nhướn mày: "Nếu ta là cô, ta sẽ rời khỏi Bối Âm Cốc ngay chứ không ở đây bám víu đâu."
Tiêu Tịch Hòa không hiểu tại sao.
"Không phải ai trong phái Côn Lôn cũng ngu, chắc 3 người vừa rời đi đã báo cáo tình hình rồi. Nếu ta đoán không sai thì các trưởng lão đã biết cô ở đây, chẳng bao lâu nữa sẽ có cao thủ đến đây điều tra." Tạ Trích Tinh mỉm cười.
Tiêu Tịch Hòa không quan tâm: "Không sao, ngài lợi hại thế này mà ở đây cũng thành người thường, người khác cũng vậy thôi. Ta chỉ cần mặc áo choàng là họ không thể phát hiện đâu."
"3 năm trước cũng có người mặc áo choàng tàng hình lẻn vào, cô đoán xem họ phát hiện ra hắn ta thế nào?" Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô với vẻ thích thú, chỉ thấy đôi mắt này trong trẻo sáng ngời, trông không hợp với vẻ ngoài quyến rũ.
Tiêu Tịch Hòa thuận theo mà hỏi tiếp: "Phát hiện thế nào?"
"Áo choàng tàng hình che được người nhưng không che được mùi, hàng trăm đệ tử Côn Lôn mỗi người dắt một con chó săn, dùng cách cổ xưa nhất để lùng khắp núi rừng." Tạ Trích Tinh nhớ lại chuyện cũ, khóe môi nở nụ cười kỳ lạ: "Kẻ đó bị phát hiện rồi bị chó xé tan xác, cuối cùng chỉ còn lại mấy mảnh xương."
Tiêu Tịch Hòa: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!