Chương 27: Bại lộ

Tạ Trích Tinh còn muốn dạy dỗ Tiêu Tịch Hòa một bài học nên lập tức đi tìm cô, nhưng khi đến chỗ Triệu Thiếu Khanh lại chẳng thấy bóng người đâu. Hắn cau mày, vận linh lực tìm kiếm, vậy mà vẫn chẳng tìm được gì.

Không ở đây sao? Tạ Trích Tinh nhớ ra Ngự Kiếm Tông có một nhà lao ngầm, nơi đó có kết giới bao quanh cực kỳ kín đáo và an toàn, có lẽ Triệu Thiếu Khanh đã đưa người đến đó. Hắn không chần chừ, đảo mắt qua chiếc chuông nhỏ đặt trên bàn rồi lập tức rời đi.

"Chiếc chuông này hữu dụng thật, đến cả Ma Tôn đại nhân cũng chẳng nhìn ra sơ hở." Triệu Thiếu Khanh nhàn nhã cất lời.

Tiêu Tịch Hòa cố giãy giụa, chỉ biết trừng mắt nhìn hắn.

Tạ Trích Tinh đột ngột xuất hiện rồi lại đột ngột biến mất, Liễu An An hoàn toàn không hiểu rốt cuộc hắn muốn làm gì, nhưng việc cấp bách trước mắt là phải tìm được tiểu sư muội.

Nàng ấy đặt giỏ trúc xuống vội vã ra ngoài tìm, nhưng đi lòng vòng bên ngoài hai lượt rồi vẫn chẳng thấy bóng dáng sư muội đâu. Nhìn ánh mặt trời đã dần lên cao, trong lòng nàng ấy dâng lên một nỗi lo lắng vô định, đang chuẩn bị đi tìm lần thứ ba nữa bỗng gặp được một đệ tử quen mặt.

"Liễu đạo hữu về rồi à? Sao không thấy A Tứ đạo hữu đi cùng cô? Lúc nãy nàng ấy còn hỏi ta về cô đó." Đệ tử kia lên tiếng bắt chuyện.

Liễu An An khựng lại: "Ngươi từng gặp muội ấy sao? Vậy ngươi có thấy muội ấy đi đâu không?"

"Chắc là ở chỗ Thiếu tông chủ, vừa rồi chính ta đã mời nàng ấy đến đó." Đệ tử cười đáp.

Sao lại đột ngột đến đó? Chẳng lẽ độc tố trong người chưa được thanh trừ hết? Liễu An An do dự một giây, sau đó vẫn quyết định đến đó xem tình hình.

Khi ấy đã gần trưa, ngôi biệt viện rộng lớn nhưng lại vắng lặng và tĩnh mịch đến rợn người. Liễu An An đi thẳng đến trước cửa, đưa tay gõ mấy cái.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng "kẽo kẹt" mở ra, Triệu Thiếu Khanh xuất hiện ở trước mặt nàng ấy.

"Thiếu tông chủ, tiểu sư muội ta có ở đây không?" Liễu An An còn cố ý đảo mắt nhìn vào trong, nhưng chẳng thấy ai.

Triệu Thiếu Khanh mỉm cười nghiêng người tránh sang một bên, tỏ ý cho nàng ấy cứ nhìn thoải mái: "Vừa rồi ta rảnh rỗi không ai nói chuyện nên có mời A Tứ đến ngồi một lát, nhưng trông nàng ấy có vẻ lơ đãng, nói chuyện được một lúc đã đi rồi, chẳng lẽ chưa về phòng sao?"

"Chưa." Liễu An An cau mày lại.

Sắc mặt Triệu Thiếu Khanh vẫn ung dung: "Chắc tâm trạng buồn bực nên ra ngoài đi dạo giải khuây ấy mà."

"Cho dù muội ấy muốn ra ngoài giải khuây cũng sẽ nói với ta một tiếng…" Liễu An An lo lắng vô cùng.

"Ngự Kiếm Tông rộng có chừng đấy, nàng ấy lại chẳng thể ra ngoài được, có lẽ tìm người cũng không khó đâu." Triệu Thiếu Khanh dịu giọng trấn an: "Hay để ta sai người đi tìm cùng Liễu đạo hữu nhé."

"… Không cần đâu, một mình ta đi tìm là được rồi." Trước khi đi, Liễu An An còn không quên dặn dò: "Ngài nên nghỉ ngơi đi, đến trưa sai người nấu bát canh bổ mà dùng."

Nói đoạn, nàng ấy còn lấy ra hai viên thuốc bổ: "Dưỡng thân đấy."

Triệu Thiếu Khanh không hiểu ý lắm nhưng vẫn nhận lấy.

Tận sâu trong phòng ngủ phía sau, Tiêu Tịch Hòa nghe rõ mồn một cuộc đối thoại giữa hai người. Cô dốc sức hô to nhắc nhở Liễu An An phải cảnh giác, nhưng bất kể cô có hô lớn thế nào, Liễu An An ở bên ngoài vẫn im lìm như không nghe thấy. Cô cố gắng giãy giụa muốn trườn đến cửa, đáng tiếc tay chân đã bị dây trói tiên buộc chặt, giãy mãi cũng chỉ miễn cưỡng ngồi dậy được chứ chẳng còn sức để di chuyển.

Gào thét không được, trốn cũng chẳng xong, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Liễu An An rời đi.

Cửa phòng khép lại, tiếng bước chân vang lên, hơi thở Tiêu Tịch Hòa trở nên dồn dập, nhưng cô vẫn ép mình phải bình tĩnh lại.

Ngay sau đó, Triệu Thiếu Khanh đã xuất hiện trước mặt cô.

"A Tứ." Hắn lại cầm chiếc chuông nhỏ trên bàn lên: "Thứ này tên là Huyễn Nguyệt Linh, quà sinh nhật 16 tuổi cha đã tặng ta, chỉ cần rung chuông sẽ có thể che giấu mọi thứ từ âm thanh đến hình dáng. Dù Liễu đạo hữu có bước vào phòng ngủ, có đứng ngay trước mặt cô e rằng cũng chẳng thể nhìn thấy cô đâu."

Tiêu Tịch Hòa nhìn thẳng vào mắt hắn: "Ngươi muốn làm gì?"

Triệu Thiếu Khanh không trả lời ngay, mà nói: "Giờ vẫn còn sớm, A Tứ cứ nghỉ ngơi đi. Ta cũng mệt rồi, chờ đến khi trời tối rồi chúng ta nói chuyện sau."

Hắn nói xong đã đi thẳng đến giường nằm xuống thật, Tiêu Tịch Hòa gọi hắn hai lần nhưng không được đáp lại, chỉ đành nghiến răng tiếp tục đối phó với sợi dây trói tiên trên cổ tay.

Liễu An An rời khỏi biệt viện của Triệu Thiếu Khanh lại bắt đầu đi tìm Tiêu Tịch Hòa khắp nơi, sau mấy lượt tìm kiếm không có kết quả, nàng ấy mới nhận ra có khả năng Tiêu Tịch Hòa đã gặp nguy hiểm. Chỉ một mình đi tìm thì quá chậm, nàng ấy không dám chần chừ thêm nữa, vội vã chạy đến điện Thuật Dương nhờ Triệu Vô Trần giúp đỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!