Chương 26: Ấp ủ ý đồ xấu

Dù rằng Tạ Trích Tinh đã giận dữ nổi cáu, cũng chẳng ngăn được bàn tay Tiêu Tịch Hòa thuần thục cởi bỏ quần áo của hắn ra. Theo từng lớp áo trên người rơi xuống, sắc mặt hắn đã xám xanh, vậy mà vẫn không nói một câu.

"… Ngài vui vẻ một chút đi mà Ma Tôn, ta đến để cứu ngài mà." Tiêu Tịch Hòa vừa kéo áo hắn vừa nói: "Cứ nghiêm mặt mãi như vậy, dọa người ta sợ muốn chết."

"Tiêu Tịch Hòa, cô đừng đắc ý quá sớm." Tạ Trích Tinh lạnh lùng lên tiếng.

Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác: "Ta đắc ý chỗ nào?"

Cô toàn nói những lời thật lòng, nếu không phải cô có tố chất tâm lý vững vàng, e rằng đã bị hắn dọa chạy mất dép rồi.

"Nếu hôm nay cô không giết ta, vậy cứ chờ đó đi…" Tạ Trích Tinh nghiến răng.

Bàn tay đang lột quần hắn bỗng khựng lại, vẻ mặt ấm ức lên án: "Ngài đừng dọa ta nữa có được không vậy?"

Tạ Trích Tinh cười khẩy.

Tiêu Tịch Hòa cảm thấy cứ nói miệng với hắn cũng không thể nào rõ ràng được, dứt khoát cúi xuống tiếp tục làm việc của mình. Tạ Trích Tinh nghĩ mắt không thấy lòng sẽ không phiền, thế là quyết định nhắm mắt lại. Tiếc là người nào đó xưa nay không biết chừng mực, khiến hắn chẳng mấy chốc đã mở mắt ra lần nữa: "Đủ rồi!"

Tiêu Tịch Hòa đang cầm chiếc q**n l*t cuối cùng trên người hắn, nghe vậy bèn ngoan ngoãn buông tay ra.

Tình cảnh có hơi gượng gạo, cô cười giả lả muốn hòa hoãn bầu không khí: "Lâu rồi không gặp Tiểu Tinh Tinh, ta nhớ lắm đấy."

Gân xanh trên trán Tạ Trích Tinh co giật liên hồi, đang định quát cô đừng có tùy tiện gán tên cho mình, bỗng nhận ra Tiểu Tinh Tinh mà cô nói không phải hắn, mà là…

"Rốt cuộc cô có biết xấu hổ không hả?" Chuyện đã quá hoang đường, đến mức hắn chẳng còn nổi giận nổi nữa.

Thấy hắn chịu bình tĩnh lại, Tiêu Tịch Hòa nghĩ thầm, quả nhiên mấy câu đùa bỡn cợt là chìa khóa vạn năng, đến cả người khó chiều như Ma Tôn cũng không thể chống lại sức ảnh hưởng của nó.

Hai người không nói thêm gì nữa, gian phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại.

Tiêu Tịch Hòa c** q**n áo của hắn xong còn đắp chăn cho hắn đàng hoàng, sau đó mới bắt đầu c** q**n áo của mình. Nhưng vừa trút lớp áo ngoài, cô đã đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trích Tinh.

Cô: "…"

Lâu rồi không c** đ* trước mặt hắn, tự nhiên thấy tay chân lúng túng hẳn.

Tạ Trích Tinh nhận ra sự do dự trong mắt cô, nơi đáy mắt thoáng qua ý cười giễu cợt.

Tiêu Tịch Hòa hắng giọng ho nhẹ một tiếng, gượng gạo quay lưng lại cúi đầu tháo đai áo.

Lớp váy áo mỏng như cánh ve ánh lên màu sắc lấp lánh nhàn nhạt, người tinh mắt chỉ cần lướt mắt qua đã biết áo đã được thi triển ảo thuật. Quả nhiên cô rất cẩn thận, đến váy áo cũng không quên giở trò, chút tâm cơ ít ỏi ấy toàn dùng để đối phó cả vào hắn.

Tạ Trích Tinh không bộc lộ cảm xúc, cứ thế nhìn từng lớp áo của cô rơi tuột xuống, đến khi chiếc cuối cùng được gỡ bỏ, bờ vai trắng mịn lộ ra khỏi vạt áo, kế đó là tấm lưng mềm mại.

Lẽ ra bờ lưng ấy cũng phải trắng ngần mới phải, nhưng giờ lại điểm tô hơn chục dấu vết hoa mai đỏ rực, đến khi nhìn kỹ lại mới biết đó là vết bỏng. Những dấu ấn màu đỏ quá chói làm mắt người ta đau nhói, Tạ Trích Tinh không muốn nhìn nữa, nhưng vẫn không sao dời nổi tầm mắt đi được.

Một lúc lâu sau, Tiêu Tịch Hòa mới ngượng ngùng quay lại: "Ma Tôn, ta… ta nằm xuống đây nhé."

Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc áo lót mỏng của cô, tâm trạng càng thêm trĩu nặng. Theo tính toán của hắn, phải còn 10 ngày nữa độc mới phát tác, không ngờ giờ đã xuất hiện rồi. Nhìn dấu bỏng kia, có lẽ từ mấy hôm trước đã bắt đầu có triệu chứng.

Tu vi quá thấp, đến cả cổ độc cũng ức h**p cô.

Tiêu Tịch Hòa đợi mãi chẳng nhận được câu trả lời bèn không thèm đợi nữa, chui thẳng vào chăn nằm xuống bên cạnh hắn, hai tay hai chân ôm chặt lấy người hắn tựa như xưa kia.

Tạ Trích Tinh nhắm mắt không muốn nhìn cô, nhưng tiếng hít thở, mùi hương và làn da mềm mại của cô lại bao trùm khắp không gian khiến hắn muốn trốn cũng chẳng trốn được. Khi da thịt chạm vào nhau, luồng khí lạnh gào thét trong cơ thể hắn mới dịu đi phần nào, Tiêu Tịch Hòa cũng thở ra một hơi dài.

"Ma Tôn, ngài lạnh thật đấy." Cô nói lí nhí.

Yết hầu Tạ Trích Tinh trượt xuống, vẫn không quan tâm đến cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!