Chương 25: Chứng âm hàn tái phát

Cơn đau đớn và ngứa ngáy tựa như ăn mòn xương cốt vẫn cứ tấn công đến nhiều hơn, nhân lúc tình hình giữa sân rối ren hỗn loạn, Tiêu Tịch Hòa cố gắng giữ bình tĩnh xoay người rời đi. Đợi đến khi Tạ Trích Tinh xem hết trò cười trước mắt quay đầu lại, cô đã biến mất tự lúc nào.

Tiêu Tịch Hòa thất thểu quay về phòng như hồn lìa khỏi xác, vừa bước vào cửa đã ngã xuống đất, mặc cho bản thân chìm vào cơn hôn mê sâu.

Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã nằm ngay ngắn trên giường, bên cạnh là Nhị sư tỷ đang lo lắng không nguôi. Tiêu Tịch Hòa chớp mắt mấy lần, hồi lâu sau mới chầm chậm cất lời: "Ta ngủ bao lâu rồi?"

"Thế mà là ngủ đó hả? Rõ ràng ngất xỉu thì có!" Liễu An An thấy cô tỉnh lại mới dám thở phào một hơi, còn tức giận mắng: "Không khỏe sao không nói với ta? Biết ta vừa về nhìn thấy cảnh muội nằm bất tỉnh dưới đất, ta đã lo lắng thế nào không?"

"Lúc đó tỷ cũng bận mà, nào có thời gian rảnh để ý đến ta đâu." Tiêu Tịch Hòa phì cười: "Thiếu tông chủ thế nào rồi?"

Liễu An An trừng mắt: "Muội còn dư sức quan tâm hắn ra sao? Môn quy thứ nhất của Dược Thần Cốc đã viết thế nào muội còn nhớ không? Bất kể ở thời điểm nào, tính mạng của bản thân và đồng môn mới là điều quan trọng nhất, điều kiện tiên quyết để cứu chữa người bệnh là phải bảo toàn người mình, mấy điều này muội nhét vào bụng chó hết rồi phải không?"

"… Ta cũng đâu bị nguy hiểm đến tính mạng nên không áp dụng môn quy thứ nhất được, thành ra mới không nói với tỷ. Nhị sư tỷ đừng giận ta nữa mà." Tiêu Tịch Hòa nũng nịu nói.

Cô hiếm khi làm nũng, nhưng mỗi lần làm nũng giọng điệu sẽ trở nên mềm mại dịu dàng, cộng thêm đôi mắt to tròn sáng trong, khác hẳn so với vẻ ngoài bình thường.

Liễu An An cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mày đã giãn ra ít nhiều: "Nếu còn lần sau, ta sẽ không ra ngoài chữa bệnh với muội nữa."

Tiêu Tịch Hòa cười nhẹ: "Ừm!"

Liễu An An lại nhìn sang cô, cuối cùng vẫn quyết định nói ra: "Vừa rồi ta bắt mạch cho muội, phát hiện kinh mạch rối loạn nghiêm trọng, tâm mạch còn có dấu hiệu bị ăn mòn…"

"Là Hợp Hoan Cổ tái phát." Tiêu Tịch Hòa sực tỉnh: "Bảo sao lần này ta thấy đau hơn trước, hóa ra đã bắt đầu ăn mòn thật."

E rằng chẳng bao lâu nữa, cô sẽ tận mắt nhìn thân thể mình tan rã từng chút một, hệt như lời Tạ Trích Tinh nói trước đó.

Liễu An An nghẹn lời: "Sao trông muội vẫn bình thản thế?"

"Không bình thản thì có thể làm gì đây?" Tiêu Tịch Hòa bật cười chua chát: "Vốn dĩ ta nên chết từ lâu rồi, có thể sống sót đến giờ đã là may mắn, còn gì đáng oán than nữa đâu."

Liễu An An nhìn cô thật lâu rồi bỗng xoay người đi, Tiêu Tịch Hòa vội hỏi: "Tỷ đi đâu vậy?"

"Đi kéo Triệu Thiếu Khanh tới." Liễu An An vừa nói vừa định bước ra ngoài.

Tiêu Tịch Hòa lật đật kéo nàng ấy trở lại: "Hiện giờ hắn đang lúc đau đớn tuyệt vọng, sức khỏe yếu ớt, cơ thể không mấy sức lực, nếu bảo hắn làm lô đỉnh cho ta chẳng phải sẽ khiến hắn chết ngay sao?"

"Vốn dĩ hắn cũng chẳng sống được bao lâu nữa." Liễu An An nhìn thẳng vào mắt cô, hùng hồn nói: "Với tình trạng bây giờ của hắn, không quá nửa tháng nữa sẽ tắt thở. Đằng nào cũng chết, chẳng thà chết có ích một chút."

"… Lý lẽ gì kỳ quái thế." Tiêu Tịch Hòa cạn lời.

Hai mắt Liễu An An đỏ hoe: "Ta mặc kệ! Dù thế nào ta cũng không muốn muội chết! Bây giờ muội lập tức đi ngủ với hắn cho ta đi!"

Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: "Cho ta hoãn 2 ngày được không? Đợi tâm trạng hắn ổn định hơn một chút, ta sẽ tự bàn chuyện này với hắn."

"Thật không?" Liễu An An nhíu mày.

Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc gật đầu: "Thật mà."

"Vậy được, chỉ 2 ngày thôi đó, không được kéo dài thêm nữa…"

Liễu An An thở dài: "Thiếu tông chủ là người tốt, chắc chắn sẽ bằng lòng giúp muội thôi, đến lúc đó muội làm cẩn thận một chút, đừng để tổn hại đến tính mạng hắn."

Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý.

Hai người nhìn nhau một lúc, Liễu An An lại mếu máo chui lên giường ôm lấy cô: "Tiểu sư muội, trong Dược Thần Cốc ta thích muội nhất, muội không được xảy ra chuyện gì đâu đấy."

"Không phải tỷ thích Đại sư tỷ nhất sao?" Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.

Liễu An An cong môi: "Khác chứ! Với Đại sư tỷ là thương như trưởng bối, với Đại sư huynh là tôn kính, chỉ với muội mới là tình cảm giữa những người cùng tuổi… trước giờ ta chưa từng có bạn bè."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!