Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân

Tuy trong lòng Tiêu Tịch Hòa không hề muốn như vậy, nhưng Tạ Trích Tinh và Triệu Vô Trần đều đã quyết, cô cũng chỉ đành tuân theo mệnh lệnh, chỉ có thể tranh được chút tự do cho mình vào ban ngày.

"Dù sao ban ngày lệ quỷ cũng chẳng dám ra ngoài, dù ta có bị nó nhập thật, nó cũng chẳng làm được gì." Tiêu Tịch Hòa nói dõng dạc.

Liễu An An ở bên cạnh hùa vào: "Đúng đó, đúng đó, hơn nữa bọn ta còn phải chăm sóc Thiếu tông chủ nữa mà."

Ban đầu Triệu Vô Trần vì đặt an toàn lên hàng đầu, vốn không dự định đồng ý với đề nghị của Tiêu Tịch Hòa, nhưng vừa nghe Liễu An An nhắc tới Triệu Thiếu Khanh, ông ta do dự giây lát mới thỏa hiệp: "Vậy chỉ đành làm phiền A Tứ tiểu hữu chạy đi chạy lại nhiều hơn."

"Triệu Tông chủ khách sáo quá." Tiêu Tịch Hòa gật đầu.

Liễu An An đã nhìn thấu bản chất giả nhân giả nghĩa của Triệu Vô Trần, nghe xong chỉ nhếch môi cười khinh rồi kéo Tiêu Tịch Hòa rời đi.

Dẫu đã tranh được tự do ban ngày, nhưng đến chạng vạng cô vẫn phải đi tìm Tạ Trích Tinh.

"Sau khi ta đi rồi, tỷ nhớ đừng tùy tiện mở cửa cho người khác, bất kể là ai gõ cửa cũng không được mở cửa, kể cả ta."

Tiêu Tịch Hòa dặn dò: "Dù lần này Triệu Vô Trần đã mượn được pháp khí của Phật môn, chỉ cần con quỷ kia xuất hiện sẽ bị phát hiện ngay, nhưng để đề phòng chắc ăn, tỷ vẫn phải duy trì cảnh giác mọi lúc như trước đó."

Pháp khí chỉ có thể đề phòng linh thể ở trạng thái quỷ hồn, chứ không ngăn được quỷ khi đã nhập vào thân xác con người. Vì vậy, khi quỷ đã mượn xác, chính pháp khí cũng sẽ bị qua mặt. May mà, Triệu Vô Trần cũng đã nghĩ đến điều này nên đã bố trí kết giới khắp tông môn, nếu có ai đi lại bừa bãi vào buổi tối sẽ lập tức bị phát giác ngay, xem như cũng có hai tầng bảo vệ.

Thoạt nhìn có vẻ không tí sơ hở nào, Tiêu Tịch Hòa vẫn chẳng yên tâm nổi, thế nên mới căn dặn Liễu An An thêm lần nữa.

Liễu An An nghiêm túc gật đầu: "Ta biết rồi."

"Lá bùa này trả lại cho tỷ, ta đi cùng Tạ Trích Tinh, con quỷ kia chẳng dám tìm đến ta đâu." Tiêu Tịch Hòa nói đoạn, đưa tay vào túi lấy lá bùa vàng ra.

Liễu An An vội ngăn lại: "Muội cứ giữ đi, ta không sao đâu."

"Tỷ chắc chứ?" Tiêu Tịch Hòa vẫn không yên lòng.

Liễu An An gật đầu: "Khi trời vừa tối, ta sẽ khóa chặt tất cả các cửa, sau đó ngồi thiền để rơi vào trạng thái ngủ sâu, như thế bất kể bên ngoài có ai gọi ta, ta cũng sẽ không bị lừa."

"Nhưng cũng đừng ngủ say quá, nhỡ có chuyện gì sẽ phản ứng không kịp." Tiêu Tịch Hòa dặn dò.

Liễu An An gật đầu: "Được."

Tiêu Tịch Hòa thở dài, đôi mắt vẫn quyến luyến nhìn nàng ấy: "Nhị sư tỷ, tỷ còn điều gì dặn dò ta nữa không?"

Liễu An An nghiêm túc suy ngẫm giây lát, ánh mắt chân thành nhìn về phía cô: "Nhất định phải sống sót."

Tiêu Tịch Hòa: "… Được."

Hai người lưu luyến chia tay nhau, Tiêu Tịch Hòa cứ bước ba bước lại ngoái đầu nhìn sư tỷ mình một lần, rề rề một hồi lâu mới rời khỏi gian phòng của hai người đi về hướng phòng Tạ Trích Tinh ở.

Nếu nói gian phòng của cô và Liễu An An là phòng chuyên dùng để tiếp đãi khách quý của Ngự Kiếm Tông, thì nơi Tạ Trích Tinh ở lại giống như phòng dành cho tổ tông vậy. Khi Tiêu Tịch Hòa bước đến, cửa phòng đang mở rộng, bên trong hiện ra cảnh xa hoa tinh xảo, rộng rãi đến choáng ngợp.

… Cùng là khách như nhau, vậy mà cô với Nhị sư tỷ còn phải nai lưng làm việc. Tiêu Tịch Hòa cảm thấy bất công ba giây, lê bước chầm chầm đi vào trong: "Ma Tôn đại nhân, ngài có ở đây không?"

Không ai trả lời.

Tiêu Tịch Hòa cắn môi, rón rén thử đi sâu vào trong thêm mấy bước, nhưng còn chưa đi đến bàn đã có một luồng linh lực sắc bén ập đến trước mặt. Cô giật mình, vội nghiêng người tránh đi, vừa ngẩng đầu đã thấy Tạ Trích Tinh đang ngồi trên chiếc sạp đối diện.

"Phản ứng nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều." Tạ Trích Tinh thong thả lên tiếng bình phẩm.

Tiêu Tịch Hòa vẫn mạnh miệng cãi cùn: "… Ma Tôn, ngài lại nhận nhầm ta thành người khác nữa rồi sao?"

Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô: "Đóng cửa."

Tiêu Tịch Hòa lập tức quay người lại đóng chặt cửa phòng, cũng nhân tiện kiểm tra cả cửa sổ đã đóng kín hay chưa. Gian phòng này quá lớn, chỉ riêng cửa sổ đã có đến hơn chục cánh, cô phải chạy tới lui mấy vòng, tiếc là cô chẳng tin vào trí nhớ của mình cho lắm, mỗi lần kiểm tra xong đều phải quay lại xem lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!