Đã bị bắt quả tang rồi, phủ nhận thêm nữa cũng vô nghĩa. Tiêu Tịch Hòa mỉm cười ngượng nghịu coi như ngầm thừa nhận.
Triệu Thiếu Khanh tỏ vẻ đồng cảm: "Tuy ta không biết giữa hai người có ân oán gì, nhưng nhìn hắn tốn công tốn sức tìm cô như vậy, chỉ sợ một khi thân phận cô bị bại lộ, hắn nhất định sẽ không buông tha, chi bằng nhân lúc này rời đi sớm thì hơn."
"… Ta cũng muốn đi lắm chứ, tiếc rằng bây giờ Ngự Kiếm Tông đã kín như bưng, không còn đường thoát nữa rồi." Tiêu Tịch Hòa thở dài.
"Àaa… chuyện này ta không biết." Triệu Thiếu Khanh ngơ ngác: "Vậy tiếp theo đây cô định làm thế nào?"
"Đi bước nào tính bước ấy thôi, đa tạ ơn cứu mạng của Thiếu tông chủ hôm nay." Tiêu Tịch Hòa mỉm cười gật đầu.
Triệu Thiếu Khanh bật cười hiền hòa: "Chuyện nhỏ thôi mà."
Trong lúc hai người nói chuyện, Liễu An An vội vàng chạy vào, vừa chạm phải ánh mắt Triệu Thiếu Khanh đã bình tĩnh trở lại: "Tiểu sư muội, chúng ta nên về phòng thôi."
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, nói lời từ biệt với Triệu Thiếu Khanh rồi cùng Liễu An An rời đi.
Hai tỷ muội im lặng suốt dọc đường đi, mãi đến khi đi đến chỗ không người, Tiêu Tịch Hòa mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Nhị sư tỷ, vừa nãy…"
"Ta nhìn thấy Tạ Trích Tinh đến nên đã hạ Mê hồn tán lên người đệ tử gác cửa. Muội yên tâm, thứ thuốc này không ảnh hưởng đến thần thức, chỉ là ám thị khiến người khác cảm thấy mọi chuyện đã thực sự xảy ra, dù có dùng linh lực dò cũng không dò ra được sơ hở." Liễu An An vội vã nói.
Tiêu Tịch Hòa thở phào: "Cảm ơn Nhị sư tỷ."
"Vừa nãy nguy hiểm quá, chỉ cần ta chậm một bước thôi, có lẽ muội đã gặp nguy hiểm rồi." Liễu An An vẫn còn sợ hãi: "Tiếp theo đây phải hành động cẩn thận hơn mới được, tuyệt đối đừng để hắn nắm thóp mình thêm nữa."
"Ta biết rồi." Tiêu Tịch Hòa gật đầu trả lời, sau đó cùng Liễu An An đi thẳng về phía trước.
Khi sắp về đến phòng, Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng hờ hững, suýt chút đã đứng tim chết tươi.
Liễu An An cảm thấy cô khác thường bèn dừng chân lại, đến khi nhìn theo hướng mắt của cô cũng giật mình một phen. Mặt mày Tạ Trích Tinh lạnh tanh, hắn đứng dựa vào cửa phòng họ, chăm chú nhìn nồi thuốc trên bếp.
Không ngờ lại gặp lại nhanh đến vậy, Tiêu Tịch Hòa siết chặt lòng bàn tay ép mình bình tĩnh lại, sau đó mới chầm chậm bước tới: "Ma Tôn đại nhân có điều gì cần chỉ dạy?"
"Bản tôn tìm khắp Ngự Kiếm Tông cũng không tìm được nữ đệ tử mà Triệu Thiếu Khanh nói tới." Tạ Trích Tinh hững hờ quan sát nồi thuốc, chẳng thèm liếc mắt đến cô.
Tiêu Tịch Hòa chột dạ, lập tức tỏ vẻ nghiêm mặt: "Dù ngài có tìm được hay không cũng chẳng liên quan tới ta, mong Ma Tôn đại nhân tự trọng, đừng vì việc riêng của ngài mà quấy rầy ta."
Liễu An An thấy thái độ cô cứng rắn như vậy, nhất thời cũng sợ xanh mặt, dùng ánh mắt hỏi cô không muốn sống nữa hay sao?
Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng liên tục than van, sao cô không muốn sống chứ, cô rất muốn sống là đằng khác! Nhưng chỉ nhún nhường thôi sẽ càng tỏ ra khả nghi, lúc này cô buộc phải cứng rắn mới được.
Sự mạnh mẽ của cô dường như đã phát huy tác dụng, từ nãy tới giờ Tạ Trích Tinh chưa hề liếc mắt nhìn cô lấy một lần, bây giờ cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn cô, nhưng ánh mắt chỉ toàn sắc lạnh.
Sống lưng Tiêu Tịch Hòa run rẩy, lòng bàn tay siết chặt lại đã mướt mồ hôi, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Tạ Trích Tinh bỗng nghĩ đến gì đó, nhếch môi đầy ẩn ý: "Nếu lời cô nói là thật thì cũng khá thú vị."
Tiêu Tịch Hòa cảm thấy lời hắn nói có ẩn ý nhưng lại không hiểu ra sao: "Ngài có ý gì?"
"Nếu cô không phải nàng ta, chứng tỏ người phụ nữ đó vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối nhìn xem bản tôn tra hỏi một người vô can."
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô, ý cười trên khóe mắt dần dần tan đi: "Còn nếu cô là nàng ta, tức là cô vẫn ngoan cố không chịu hối cải, cho đến bây giờ vẫn liên tục lừa bản tôn, dù là trường hợp nào…"
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, làm như không hiểu ý hắn.
Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống tùy ý mở nắp nồi thuốc trên bếp lò, phần thuốc còn sót lại bên trong bốc lên mùi đăng đắng, trong mắt hắn lóe lên vẻ chán ghét, lập tức vung tay hất nồi thuốc bay ra xa 10 mét vỡ tan nát.
"Đó là siêu thuốc dùng đất sạch ở Thiên Sơn chế tạo ra…" Liễu An An xót của hét lớn, ngay sau đó nhận thấy bầu không khí bất thường bèn lập tức im miệng, muốn đi nhặt mảnh vỡ nồi thuốc về nhưng lại không yên tâm để Tiêu Tịch Hòa ở lại một mình đối mặt Tạ Trích Tinh, chỉ có thể cắn môi đứng yên tại chỗ.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào Tiêu Tịch Hòa đầy giễu cợt: "Dù là trường hợp nào đi nữa, nàng ta cũng đáng chết nghìn vạn lần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!