Sau khi Tạ Trích Tinh hỏi xong, tim Tiêu Tịch Hòa đập thình thịch. Cô cố gắng ép mình bình tĩnh lại mới khiến giọng nói không run rẩy: "Phải."
Tạ Trích Tinh liếc qua gương mặt quá đỗi bình thường của cô, rồi nhìn về phía Liễu An An, hơi dừng lại một chút.
Tuy Tiêu Tịch Hòa rũ mắt xuống, nhưng vẫn nhạy bén nhận ra sự chững lại trong ánh nhìn của hắn… Hừ, đúng là nam nhân, thấy Nhị sư tỷ xinh đẹp nên cho rằng nàng ấy cố tình làm thế để dụ dỗ Triệu Thiếu Khanh chứ gì?
Quả nhiên, Tạ Trích Tinh vẫn đang nhìn chằm chằm Liễu An An.
Liễu An An không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào Ma Tôn đại nhân."
Đôi mắt dài của Tạ Trích Tinh hơi nheo lại, giọng nói lạnh đến mức như sắp đóng băng: "Cô biết ta?"
"5 năm trước, lệnh tôn từng đến Dược Thần Cốc, ngài và ông ấy trông rất giống nhau." Liễu An An thành thật đáp.
Tạ Trích Tinh nhíu mày, sau khi thấy khuôn mặt của nàng ấy có phần giống Tân Nguyệt, sự hứng thú trong mắt hắn lập tức tắt ngấm..
Bầu không khí xung quanh chợt ngưng lại, Triệu Vô Trần kịp thời phá vỡ sự yên tĩnh: "Xem ra hai vị tiểu hữu đã chẩn bệnh cho Thiếu Khanh rồi, hiện giờ tình hình của nó thế nào?"
"Xét từ mạch tượng, e rằng…" Liễu An An hơi khó xử, nhưng không giấu giếm: "E rằng chẳng còn nhiều thời gian nữa."
Triệu Vô Trần sững sờ, ánh mắt bỗng lộ vẻ xót xa, còn Tạ Trích Tinh bên cạnh thì bỗng bật cười khe khẽ.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, không nhịn được liếc trộm hắn, quả nhiên thấy trong mắt hắn đầy vẻ chế giễu… Hắn đang cười nhạo ai vậy?
Liễu An An cũng có suy nghĩ tương tự, nhưng không ngốc đến mức chất vấn ngay. Nàng ấy chỉ nói trước tiên sẽ điều dưỡng cho Triệu Thiếu Khanh vài ngày, mọi chuyện đợi sư phụ đến rồi tính tiếp.
"Vậy thì làm phiền hai vị rồi." Triệu Vô Trần chắp tay.
"Triệu Tông chủ khách sáo quá rồi."
Sau vài câu xã giao, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An rời đi.
Triệu Vô Trần nhíu chặt mày, đợi bóng lưng hai người hoàn toàn khuất hẳn mới lo lắng quay sang Tạ Trích Tinh: "Ma Tôn đại nhân…"
"Chỉ cần ông chịu làm việc cho bản tôn, con trai ông muốn sống bao lâu cũng được." Tạ Trích Tinh thản nhiên cất lời.
Triệu Vô Trần nghe vậy thì thở phào, ánh mắt cung kính thêm vài phần: "Chỉ cần con trai ta sống thêm được vài năm, Triệu mỗ nguyện nghe theo sự sai khiến của Ma Tôn đại nhân."
"Không cần tỏ lòng trung thành làm gì cả." Tạ Trích Tinh liếc ông ta rồi nhấc chân bước vào trong điện: "Chỉ cần ông phối hợp tìm một người là được."
Ở phía bên kia, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An im lặng bước ra ngoài, mãi đến khi về đến phòng đóng cửa lại, Liễu An An mới đột nhiên bùng nổ: "Vừa nãy hắn cười nhạo ta đúng không! Cảm thấy ta chẩn đoán sai sao?"
Tâm trí Tiêu Tịch Hòa không yên, cô gật đầu qua loa: "Có lẽ vậy."
Liễu An An không phục: "Hắn đâu phải y tu, dựa vào đâu mà cười nhạo ta chứ? Chẳng lẽ được người ta tâng bốc quen rồi, thật sự nghĩ mình toàn năng à? Đạo lý mỗi nghề có chuyên môn riêng mà hắn cũng không hiểu sao? Năm đó cha ta là người cứu cha hắn đấy!"
Tiêu Tịch Hòa: "…"
Liễu An An lại càu nhàu thêm vài câu, cuối cùng cũng chậm rãi nhận ra sự khác thường của cô, suy nghĩ một chút rồi an ủi: "Sư muội đừng sợ, dù Ma Tôn âm độc tàn nhẫn, tính tình thất thường, nhưng tuyệt đối sẽ không làm gì người của Dược Thần Cốc, muội cứ yên tâm hành y là được."
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn, ngước mắt long lanh nhìn nàng ấy: "Nhị sư tỷ…"
"Tiểu sư muội đáng thương." Liễu An An giả vờ trưởng thành ôm lấy cô.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ nàng ấy lại an ủi mình như vậy, bỗng dở khóc dở cười, nhưng phải công nhận là rất hiệu quả. Được nàng ấy ôm một cái, cảm giác hoảng loạn trong lòng lập tức giảm bớt không ít.
Cô hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Nhị sư tỷ, ta không thể ở lại đây được nữa."
Liễu An An sửng sốt: "Tại sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!