Khi Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nói muốn đến Ngự Kiếm Tông, Liễu Giang sững sờ, rồi hoàn hồn liếc mắt nhìn Tân Nguyệt và Liễu An An bên cạnh, nhăn mày truyền âm hỏi: "Con có biết Tạ Trích Tinh vẫn đang tìm mình không?"
"Biết chứ." Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc đáp lại: "Nhưng để sư phụ yên tâm đi cứu giúp muôn dân, ta nguyện lấy thân mạo hiểm."
Tân Nguyệt thấy cô nói mấy lời không đầu không đuôi như vậy, đoán chắc là Liễu Giang đã lén truyền âm với cô. Bà ấy chợt nhớ lại trước đây Liễu Giang từng nói qua là cô gặp rắc rối nên mới chọn ở ẩn tại Dược Thần Cốc.
"Nếu thật sự nguy hiểm thì đừng đi, để sư phụ con nói với Ngự Kiếm Tông một tiếng, giải quyết xong dịch bệnh rồi hãy qua đó cũng được. Tông chủ Ngự Kiếm Tông vốn là người sáng suốt và hiểu nguyên tắc, chắc hẳn cũng biết điều." Tân Nguyệt từ tốn nói.
Liễu An An ngơ ngác: "Chỉ đi khám bệnh một chuyến thôi mà, có gì đâu mà nguy hiểm?"
"Phải rồi, chỉ là đi khám bệnh một chuyến thôi mà." Tiêu Tịch Hòa thuận theo lời nàng ấy nói tiếp: "Lúc đó ta sẽ lén hành động, trước hết dùng liệu pháp dinh dưỡng cho vị Thiếu tông chủ đó vài ngày, kéo dài thời gian, đợi sư phụ giải quyết xong dịch bệnh rồi đến ngay là được. Thế là vừa không thất tín với Ngự Kiếm Tông, vừa cứu được muôn dân thiên hạ, toàn vẹn cả đôi đường rồi."
Liễu Giang nghe vậy lộ vẻ do dự.
Liễu An An vội nói: "Con đi cùng tiểu sư muội, có gì còn chăm sóc lẫn nhau!"
"Vậy cũng được, để hai đứa cùng đi, có chuyện gì còn bàn bạc với nhau." Tân Nguyệt cũng xuôi lòng, quay đầu nhìn sang chồng mình.
Liễu Giang trầm ngâm giây lát, cuối cùng thở dài: "Đành vậy thôi."
Sau khi quyết định xong, không khí trong sân thoải mái hẳn. Tân Nguyệt cười kéo Tiêu Tịch Hòa vào chính đường: "Hôm nay là tròn 1 năm con nhập môn, sư nương đích thân xuống bếp làm vài món, chắc chắn không ngon bằng con nấu, nhưng con không được chê đấy nhé."
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn mấy món trên bàn, cười toe toét: "Không chê đâu ạ, món gì người làm cũng ngon nhất."
"Đây là quà!" Liễu An An cười hí hửng bước tới, đưa cho nàng một túi thơm hình con hổ: "Ta tự tay làm đấy, đuổi muỗi rất hiệu nghiệm."
"Cảm ơn tỷ." Tiêu Tịch Hòa vui vẻ nhận lấy.
Tân Nguyệt bên cạnh hích Liễu Giang một cái, Liễu Giang bất mãn: "Gì đấy?"
"Còn làm gì nữa, tặng quà đi!" Tân Nguyệt thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa cũng hồi hộp nhìn sang ông ấy.
Liễu Giang khẽ "hừm" một tiếng, bất mãn ném cho cô một thứ, Tiêu Tịch Hòa lập tức bắt lấy.
Là một cái túi Càn Khôn hoàn toàn mới.
"Cái túi Càn Khôn của con nát bươm rồi rồi, suốt ngày đeo bên mình không sợ làm mất mặt Dược Thần Cốc à, sau này dùng cái này đi." Liễu Giang giữ khuôn mặt nghiêm nghị nói
"Cảm ơn ngài!" Tiêu Tịch Hòa vô cùng phấn khích.
Khóe môi Liễu Giang không kiềm chế được mà cong lên, thế mà ông ấy vẫn tỏ ra chê bai: "Chỉ là cái túi Càn Khôn mà thôi, vô dụng."
Sống chung lâu như vậy, Tiêu Tịch Hòa đã biết rõ tính nói một đằng làm một nẻo của ông ấy. Nghe xong cô cười khẽ, vừa đeo túi Càn Khôn lên người vừa không quên hỏi sư nương: "Có đẹp không ạ?"
"Đẹp đẹp, mau ngồi xuống ăn cơm đi." Tân Nguyệt thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa đáp một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẫn nhìn sang Liễu Giang: "Ngài ăn trước đi ạ."
"Ta đâu có giành sự chú ý của con đâu, ăn đi." Liễu Giang nhếch mép.
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới cười cầm đũa lên.
Tân Nguyệt nhìn cô với vẻ mặt mong chờ, lát sau cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: "Thế nào?"
"Ngon ạ! Tay nghề của người thật tuyệt." Tiêu Tịch Hòa giơ ngón cái lên.
Tân Nguyệt lập tức cười rạng rỡ, nhưng vẫn khiêm tốn: "Đâu có đâu, chỉ làm đại thôi ấy mà, còn lâu mới bằng con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!