Sau khi có tên mới, Tiêu Tịch Hòa chính thức trở thành đệ tử của Dược Thần Cốc. Bởi vì chưa kịp nhập môn đã cứu được "Đại sư tỷ", tiểu cô nương trước đó khóc lóc tức tưởi nay tỏ ra vô cùng nhiệt tình với cô.
"Từ hôm nay tỷ sẽ ngủ chung phòng với ta, ta tên là Liễu An An, năm nay 16 tuổi… Có lẽ tỷ lớn hơn ta vài tuổi phải không?" Tiểu cô nương tò mò hỏi.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu: "Đúng vậy, ta lớn hơn cô vài tuổi."
"Vậy ta cũng là sư tỷ, ai bảo ta bái sư trước tỷ cơ chứ." Liễu An An nháy mắt.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: "Vâng, Nhị sư tỷ."
Ban đầu Liễu An An còn tưởng cô sẽ không vui, nào ngờ cô nhanh chóng chấp nhận danh xưng tiểu sư muội như vậy, lập tức mãn nguyện: "Ông lão hồi nãy… cũng chính là sư phụ của muội, tên là Liễu Giang, là cha ta. Mẹ ta tên Tân Nguyệt, vừa rồi muội cũng đã gặp rồi, Liên Nhi sư tỷ thì không cần giới thiệu nhiều đâu nhỉ. Chúng ta còn có một Đại sư huynh, nhưng hiện đang du ngoạn bên ngoài, tạm thời chưa về được, đợi khi nào huynh ấy về ta sẽ giới thiệu để các người làm quen."
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đáp lời, theo nàng ấy đi dạo khắp nơi.
Rõ ràng là mùa hạ, nhưng Dược Thần Cốc lại có nhiệt độ vừa phải, ngay cả làn gió thổi qua núi rừng cũng ấm áp dễ chịu. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, vừa nghĩ đến sắp tới mình sẽ được sống cuộc đời an nhàn dưỡng lão tại đây, lập tức cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng.
Liễu An An quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt cười rạng rỡ của cô, cũng không nhịn được cười theo: "Tiểu sư muội, tuy dung mạo muội bình thường, nhưng cười lên thật đẹp."
Nói xong nàng ấy ngập ngừng, sau đó mới nhận ra câu này nghe có vẻ không thân thiện lắm, lập tức hơi ngượng ngùng: "Ta đang khen muội đấy…"
"Ta biết mà." Tiêu Tịch Hòa vẫy tay, ra dấu không cần nói thêm.
Liễu An An cười gượng: "Muội không để ý là được rồi. Ta quen nói không suy nghĩ lắm, sau này nếu có chỗ nào xúc phạm thì muội phải nói ra đấy nhé, chắc chắn ta sẽ sửa."
"Nói năng thẳng thắn cũng khá tốt." Tiêu Tịch Hòa khẳng định.
"Ừm!" Liễu An An thật thà ngây thơ, lại vui vẻ trở lại.
Hai người cùng nhau đi một vòng trong cốc, rồi đến hang động của Đại sư tỷ.
Sau một canh giờ điều dưỡng, Liên Nhi đã hồi phục phần lớn thể lực. Nhìn thấy hai người, nó kêu ẹc ẹc mấy tiếng, còn đẩy chú heo con bên cạnh về phía Tiêu Tịch Hòa.
"Sư tỷ đang cảm ơn muội đấy." Liễu An An giải thích: "Tỷ ấy còn muốn muội làm mẹ nuôi của đứa bé nữa."
"… Mọi người đều là đồng môn, đã là một gia đình rồi, cần gì phải phiền phức nhận làm mẹ con như vậy." Tiêu Tịch Hòa khó khăn lên tiếng, đối diện với đôi mắt heo to tròn đen láy rồi ngập ngừng: "Nếu tỷ muốn, ta có thể đặt tên cho nó."
"Ẹc ẹc…" Liên Nhi phụ họa hai tiếng.
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ giây lát, nghiêm túc nói: "Gọi là A Dã nhé."
"A Dã… thật hay." Liễu An An vui mừng rồi có phần nghi ngờ: "Muội đặt tên này cho nó không phải vì cha nó là heo rừng chứ?"
"… Làm gì có chuyện đó, ta chỉ cảm thấy cái tên này hợp với nó thôi." Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng v**t v* chú heo con hai cái, không khỏi khen ngợi: "Thật béo mập."
"Nghe không giống khen trẻ con lắm." Vẻ mặt Liễu An An càng kỳ lạ hơn.
… Bệnh nghề nghiệp tái phát rồi. Tiêu Tịch Hòa ho nhẹ, gượng gạo chuyển đề tài: "Ban đầu tại sao sư phụ lại thu Liên Nhi sư tỷ làm đệ tử vậy?"
Nghe cô hỏi, sự chú ý của Liễu An An lập tức bị chuyển hướng: "À, là vì giận dỗi."
"Giận dỗi?" Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Liễu An An gật đầu: "Liên Nhi vốn là thú cưng mẹ ta nuôi, nhưng mấy năm trước thường có người mượn danh nghĩa bái sư, coi Dược Thần Cốc như bàn đạp để tiến vào các Tiên môn khác. Sau khi cha ta bị lừa mấy lần liên tục, giận quá nên đã thẳng tay thu Liên Nhi làm đệ tử. Mặc dù những tu giả kia ích kỷ, chỉ biết cho bản thân, nhưng cũng cần mặt mũi. Chỉ cần nghe nói vào Dược Thần Cốc phải gọi Liên Nhi là sư tỷ thì đều bỏ đi hết, Dược Thần Cốc mới được yên ổn."
Tiêu Tịch Hòa vỡ lẽ, mơ hồ hiểu được tại sao Liễu Giang vừa nghe có người đến bái sư đã nổi giận như vậy. Mình vất vả dạy dỗ đệ tử, kết quả ngay từ đầu mấy đồ đệ này đã có ý xấu, đổi là cô cũng sẽ nổi giận.
"Vậy A Tứ tỷ tỷ, muội đến Dược Thần Cốc, có phải thật lòng bái sư không?" Liễu An An hỏi.
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt nghiêm túc của nàng ấy, bỗng ngượng ngùng: "Trước đây ta… quả thực có chút toan tính riêng, nhưng sau khi đến đây, ta thật lòng thích Dược Thần Cốc, cũng muốn ở lại đây cả đời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!