Chương 17: Trốn đi

"Hắt xì!" Tiêu Tịch Hòa rùng mình, nghi ngờ quay đầu nhìn lại.

… Chẳng có ai đi theo, vậy sao cô cảm thấy sống lưng lạnh thế? Cô ấn vào huyệt thái dương, chỉ cho rằng gần đây mình đã nghe quá nhiều tin Tạ Trích Tinh đến Hợp Hoan Tông nên mới tự hốt hoảng

Cô thở nhẹ một hơi, ổn định tâm trạng rồi nhìn về phía cánh cổng khá khiêm tốn phía trước, biết mình đã tìm được một nơi trú ẩn lý tưởng —

Dược Thần Cốc, một Tiên môn chuyên dành cho y tu. 

Do người trong Tu Tiên giới ít khi ốm đau, đa số vết thương cũng có thể tự hồi phục. Thêm vào đó xu hướng tu tiên hiện tại khá nóng vội, ai cũng chỉ muốn tu luyện nhanh để mạnh lên, không còn muốn cứu người giúp đời nên rất ít người muốn học y thuật. Dược Thần Cốc vì thế ngày càng vắng vẻ, cả Cốc chủ lẫn đệ tử chỉ còn 3 – 4 người.

Còn Tiêu Tịch Hòa chọn môn phái này, một là vì những người ở đây chuyên tâm nghiên cứu y thuật, ngoài việc thỉnh thoảng ra ngoài chữa bệnh, họ gần như sống tách biệt với bên ngoài, cô trốn ở đây sẽ không dễ dàng bị phát hiện. Hai là vì trong nguyên tác 500 nghìn chữ, tuy chỉ có chưa đến 300 chữ miêu tả môn phái này, nhưng lại tiết lộ một thông tin khá quan trọng —

Cốc chủ Dược Thần Cốc từng cứu mạng cha ruột Tạ Trích Tinh, cũng chính là chủ nhân Ma giới Tạ Vô Ngôn. 

Tạ Trích Tinh mồ côi mẹ từ nhỏ, được Tạ Vô Ngôn tự tay nuôi lớn. Tính tình hắn tuy hung bạo thất thường, nhưng hắn vẫn rất hiếu kính với cha. Còn Liễu Giang – Cốc chủ Dược Thần Cốc thì nổi tiếng yêu thương đệ tử như con, chỉ cần cô trở thành đệ tử của ông ấy thì sau này nếu thân phận bị bại lộ mà Tạ Trích Tinh thực sự tìm đến giết, có lẽ Liễu Giang có thể sẽ cầu xin Tạ Vô Ngôn tha thứ cho cô đấy.

Tạ Vô Ngôn nói thì… chắc là Tạ Trích Tinh sẽ nghe nhỉ? 

Tiêu Tịch Hòa thở nhẹ một hơi, mặt mày nghiêm trang bước đến trước cổng, gõ ba tiếng "cộc cộc cộc". 

Có người nhanh chóng ra mở cửa, là một phụ nữ trung niên khoảng 40 tuổi, thái độ rất tốt hỏi: "Đến khám bệnh hay mua thuốc?" 

"Ta đến bái sư." Tiêu Tịch Hòa vội nói.

Người phụ nữ sững sờ, dường như đang phân vân.

… Dược Thần Cốc quanh năm thiếu người, thấy có kẻ đến bái sư chẳng phải nên mừng sao? Sao lại có vẻ khó xử thế? Tiêu Tịch Hòa bỗng cảm thấy bất an: "Có chuyện gì không ạ?" 

"Không sao… Cô hãy theo ta vào đã." Người phụ nữ nói, rồi cúi đầu đi vào trong.

Tiêu Tịch Hòa vội vàng bước theo.

Dược Thần Cốc được núi bao quanh, ở giữa có một con sông dài xuyên suốt, nhìn sơ qua gần giống Bối Âm Cốc, nhưng môi trường lại hoàn toàn khác biệt. Ở đây trồng phần lớn là cây cảnh, thân to nhất chỉ bằng miệng chén, cao không quá 3 – 4 mét, không che chắn ánh nắng nên không khí cũng khô ráo ấm áp, tỏa chút hương ngọt.

Tiêu Tịch Hòa thấy hoàn cảnh này, càng muốn ở lại.

Đi tiếp về phía trước, hương ngọt trong không khí dần bị vị đắng của dược liệu thay thế. Tiêu Tịch Hòa thò đầu nhìn, thấy không xa có một sân lớn phơi đầy dược liệu, bên trái là nhà bếp bốc khói trắng, bên trong có bóng người di chuyển, dường như đang sắc thuốc.

Người phụ nữ dẫn cô đi đến giữa sân rồi dừng lại, quay đầu nhìn cô nói: "Cô đợi ở đây, ta vào hỏi ý kiến Cốc chủ." 

"Vâng ạ." Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý.

Người phụ nữ gật nhe đầu, rồi quay người vào nhà bếp.

Tiêu Tịch Hòa đứng một mình trong sân, không nhịn được nhìn ngắm xung quanh. Nửa năm nay tuy phải trốn chui trốn lủi, nhưng cô cũng mở mang được nhiều hiểu biết. So với các Tiên môn khác thì Dược Thần Cốc quả thật nghèo nàn đáng thương, đừng nói đến lầu cao cung điện, ngay cả nhà ngói cũng chỉ có hai ba gian, gian lớn nhất để ngỏ cửa, có thể lờ mờ thấy kệ thuốc bên trong.

Cô đang mải mê nhìn thì bỗng từ trong bếp truyền ra một giọng nói cáu kỉnh: "Ta nói không nhận là không nhận, bà đừng có khuyên ta nữa!"

"Ông nhỏ tiếng thôi!" Là giọng của người phụ nữ.

Tiêu Tịch Hòa quay đầu nhìn lại.

Tông giọng gắt gỏng lại còn nâng cao hơn: "Ta không thích nói nhỏ đấy! Đừng tưởng ta không biết mấy kẻ này nghĩ gì, Tiên môn khác không nhận thì chạy đến chỗ ta xem như lựa chọn thứ hai, đợi sau này dùng đủ linh dược vun đắp căn cơ rồi bỏ đi theo chỗ khác, toan tính rõ ràng như ban ngày, coi ta là đồ ngốc à?"

"Ôi ông thật là… Chưa gặp người ta đã phán xét, có vội vàng quá không?" Người phụ nữ bất lực khuyên giải. 

Người kia mỉa mai hừ một tiếng: "Kiểu người này ta thấy nhiều rồi, giờ bà đuổi nó đi đi, Dược Thần Cốc ta không bao giờ làm bàn đạp cho ai!"

"Thế thì ít nhất ông cũng gặp một lần, biết đâu lại ưng mắt?" Người phụ nữ tiếp tục thuyết phục. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!