Chương 14: Gần hết rồi

Tiêu Tịch Hòa ôm chăn lông ngỗng của mình tới, chủ động chui vào chăn trước, nhân lúc chăn che khuất bắt đầu c** đ*.

Trước tiên là áo ngoài, váy hồng, tất dài, rồi đến áo lót, từng món y phục còn mang hơi ấm lần lượt rơi xuống bên chân. Yết hầu Tạ Trích Tinh động đậy, ngón tay vốn đang gõ nhẹ trên đầu gối cũng dừng lại. Rõ ràng đã rời khỏi vòng tay của Tiêu Tịch Hòa, người hắn lại bắt đầu phủ sương một lần nữa, nhưng hắn không những không cảm thấy lạnh mà còn âm thầm sinh ra chút nóng bức.

Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa ló đầu ra khỏi chăn: "Ma Tôn, ta xong rồi."

Tạ Trích Tinh ngước mắt, đối diện với đôi mắt trong suốt của cô.

Đôi mắt này, thực sự không phù hợp với ngoại hình quyến rũ.

"Ma Tôn?" Tiêu Tịch Hòa thấy hắn cứ đứng yên, bỗng có phần ngượng ngùng.

Vừa rồi nói đến chuyện c** đ* hắn đâu có phản đối, chẳng lẽ giờ lại không hợp tác nữa? Nếu hắn không hợp tác cô phải làm sao, mặc lại quần áo à?

Tầm mắt Tiêu Tịch Hòa dừng lại trên đống quần áo dưới chân, đang do dự thì một chiếc áo ngoài quen thuộc rơi xuống đất, phủ hẳn lên hết quần áo của cô.

… Hửm? Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu đã thấy Tạ Trích Tinh đang rũ mắt cởi áo.

Áo bào màu đen rơi xuống, để lộ phần ngực và cơ bụng phủ đầy sương giá… Ôi! Dù đã đoán được thân hình hắn sẽ không tệ, nhưng không ngờ lại hoàn mỹ thế này. Cơ bắp săn chắc vừa phải, không quá cường tráng cũng không gầy, từng đường nét đều vừa khớp đến hoàn hảo như một miếng bánh ngọt thơm ngon.

"Nhãn cầu sắp rơi ra rồi kìa." Tạ Trích Tinh chế giễu.

Tiêu Tịch Hòa tỉnh lại, ngượng nghịu giả vờ thúc giục: "Ngài nhanh lên đi, ta đã làm ấm chăn rồi."

Tạ Trích Tinh liếc cô, rồi thẳng thắn ngồi trên giường. Tiêu Tịch Hòa vội dịch vào trong nhường chỗ cho hắn, đợi hắn định nằm xuống mới vội nhắc: "Ngài chưa c** q**n."

Tạ Trích Tinh coi như không nghe thấy.

… Biết thế mình cũng không c** s*ch như vậy. Tiêu Tịch Hòa hơi hối hận, đang định nhặt lại vài món để mặc thì người kia đã mang theo hàn khí nằm xuống.

Gần như ngay khi hắn nằm vào, hơi nóng trong chăn lập tức tan biến, may là sương giá trên người hắn cũng tan bớt. Tiêu Tịch Hòa run rẩy, nhưng vẫn đưa tay ôm lấy hắn. Dù đã cùng nhau tu luyện vô số lần, nhưng vì chưa từng tiếp xúc cơ thể nên khi làn da chạm nhau, cả hai cùng cứng người.

"Lạnh quá…" Tiêu Tịch Hòa chỉ thấy ngượng vài giây, sau đó hít sâu một hơi, ôm chặt hơn.

Khi da kề da, hơi ấm cũng dần hòa quyện. Tạ Trích Tinh cúi đầu, qua khe hở của chăn có thể thấy màu trắng trải dài, hắn đột nhiên thấy khát khô cổ họng.

Trái ngược với sự phân tâm của Ma Tôn đại nhân, Tiêu Tịch Hòa lại vô cùng nghiêm túc. Cả người dán sát vào hắn, tay vòng qua lưng nhẹ nhàng xoa, cố gắng truyền hơi ấm cho hắn.

Phải công nhân là… lưng Ma Tôn đại nhân thật rộng, từng khối cơ đều căng chặt rắn chắc, chỉ cần đầu ngón tay hơi ấn nhẹ đã cảm nhận được từng đường gân cơ, làn da lại như tơ lụa mềm mại, mịn màng phẳng phiu.

Tạ Trích Tinh rủ mắt, cố gắng phớt lờ bàn tay nghịch ngợm của cô, cho đến khi cô theo cột sống sờ xuống đến tận thắt lưng mà cũng không có ý định dừng lại, hắn không nhịn nổi nắm chặt cổ tay cô: "Này."

"… Ta đang giúp ngài sưởi ấm." Tiêu Tịch Hòa lúng túng giải thích.

Tạ Trích Tinh nhíu đôi mắt hẹp dài định nói gì đó, nhưng đột nhiên thấy vết thương trên cánh tay cô.

Là vết thương ban ngày bị rạch, đúng như cô nói như cô nói chỉ trầy da, giờ chỉ còn lại một vệt đỏ.

"Tại sao không bôi thuốc?" Hắn hỏi.

Tiêu Tịch Hòa nhìn theo ánh mắt hắn, gượng cười: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi." Thực sự là vết thương nhỏ, chỉ là một vết đỏ chẳng khác gì bị mèo cào. Ban đầu còn rỉ vài giọt máu, giờ chỉ là vết thương bình thường.

Tạ Trích Tinh dừng một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô: "Lần trước cô trèo cây khiến tay phồng rộp, uống hơn hai chục viên thuốc bổ, quấn ba lớp băng, nằm 2 ngày mới dám xuống giường."

… Sao hắn nhớ rõ thế! Tiêu Tịch Hòa giật khóe môi: "Chẳng phải là ta… sợ chết sao."

"Sao lần này không sợ nữa?" Tạ Trích Tinh hỏi.

Ma Tôn đại nhân mà đã muốn truy hỏi thì chẳng bao giờ bỏ qua giữa chừng. Vết thương này là nguồn gốc mâu thuẫn hai người, Tiêu Tịch Hòa không muốn nói kỹ, nhưng nhìn thái độ hắn, vẫn chỉ có thể nói thật: "Vì quên mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!