"Ma đầu! Kẻ điên! Ta nhất định phải xem xem… bao giờ ngươi bị báo ứng…" Kẻ đó trừng mắt nhìn Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh coi như không nghe thấy, quay đầu nhìn Tiêu Tịch Hòa: "Bị thương à?"
Tiêu Tịch Hòa vô thức che chỗ cánh tay bị xước: "Không… không bị."
"Ngươi mất hết lương tâm, chết không toàn thây…"
Kẻ đó vẫn mắng, Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, chỉ thấy Tạ Trích Tinh nham hiểm cong khóe môi, quay lại hỏi kẻ đó: "Ngươi nói gì?"
Kẻ đó thù hận ngút trời: "Ta nói… Á!"
Theo tiếng hét thảm, Tiêu Tịch Hòa run bắn người.
Nếu nói pha phản công nhanh gọn vừa rồi khiến cô vừa căng thẳng vừa choáng váng thì những gì xảy ra sau đó, quả thật không thể nào chấp nhận nổi ——
Tạ Trích Tinh rút thanh kiếm đang ghim trong lòng bàn tay người kia ra, dọc theo kinh mạch kéo lên từng tấc một. Đầu kiếm đến đâu kinh mạch lộ ra đấy máu thịt be bét, máu tươi tuôn ra nhuộm đẫm lá khô dưới chân.
Ban đầu người kia còn chửi rủa, mắng Tạ Trích Tinh, cũng mắng cô. Dần dần, tiếng chửi hóa thành tiếng cầu xin rồi thành tiếng khóc, giọng nói yếu ớt bị gió cuốn đi như oán linh vương vấn chốn nhân gian.
Khi sợi gân thứ ba bị cắt đứt, tiếng khóc cũng im bặt. Hắn ta như con cá sắp chết nằm sấp trên đất, đôi mắt trợn trừng vô hồn. Mặt Tạ Trích Tinh dính đầy máu trông như tu la chạy ra từ địa ngục, nhìn kiệt tác của mình vui vẻ cong khóe môi, đang chuẩn bị ra tay tiếp thì phía sau truyền đến một giọng nói run rẩy: "Hay là… giết quách hắn ta luôn đi…"
Tạ Trích Tinh hơi dao động, nhìn kẻ kia một lúc rồi đâm thẳng kiếm vào tim hắn ta, kẻ đó giật giật mấy cái rồi tắt thở hẳn.
Rừng cây hoàn toàn im lặng.
Tạ Trích Tinh vứt thanh kiếm trong tay, ghê tởm nhìn xác chết mặt mũi hung dữ trên mặt đất rồi mới từ từ đi về phía Tiêu Tịch Hòa. Trên mặt hắn vẫn còn vệt máu, sắc đỏ càng làm nổi bật lông mày đen như mực, đường nét cũng ngày càng rõ nét và sắc bén. Dù kẻ xâm nhập đã chết, khí tức sát phạt quanh hắn vẫn chưa tan, vừa nóng lại vừa lạnh thấu xương.
Cuối cùng, hắn dừng cách Tiêu Tịch Hòa một bước, nhìn xuống chỗ cô đang che tay. Một lúc sau, hắn cười khinh miệt: "Đây mà gọi là không bị thương à?"
Tiêu Tịch Hòa nhìn theo ánh mắt hắn thì thấy dưới kẽ tay, bên trong ống tay áo rách có vệt máu mờ. Cô ngượng ngùng nói nhỏ: "Vết thương nhỏ thôi, không đau."
"Người sợ chết như cô mà còn nói không đau, bị bọn chúng dọa đến ngốc rồi à?" Tạ Trích Tinh lóe cười khẩy, định nắm cổ tay cô để kiểm tra.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ hắn lại ra tay bất ngờ như vậy, hoảng hốt né tránh theo phản xạ.
Cái tránh né này hoàn toàn là phản xạ của bản năng, đến khi nhận ra thì đã muộn. Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp gương mặt vô cảm của Tạ Trích Tinh.
Bàn tay Tạ Trích Tinh vẫn dừng giữa không trung, ánh mắt đã không còn nét cười: "Cô sợ ta."
Tiêu Tịch Hòa muốn biện hộ, nhưng đối mặt với đôi mắt lạnh lẽo của hắn lại không nói nên lời.
Không khí quanh Tạ Trích Tinh như sắp bùng nổ, Tiêu Tịch Hòa cảm nhận được tâm trạng hắn, cả hơi thở cũng bắt đầu khó khăn. Khi cô định lùi lại một bước, giọng hắn vang lên nửa như đùa nửa thật: "Còn dám lùi một bước nữa thì ta sẽ chặt chân cô."
Hắn như đang đùa, nhưng Tiêu Tịch Hòa biết hắn nói thật, cô không dám cử động nữa.
Cô nghe lời đứng yên, nhưng Tạ Trích Tinh càng thêm bực dọc, nhất là khi nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt cô, khí tức quanh hắn lại càng lạnh buốt.
Tiêu Tịch Hòa biết lúc này mình phải dỗ dành hắn, nhưng môi mấp máy mãi mà chẳng nói nổi một lời. Đang do dự, chợt phía xa vang lên tiếng động ồn ào. Cô sững sờ quay đầu thì thấy trưởng lão ngoại môn phái Côn Lôn từng đến trước đó, ông ta đang dẫn người đi về phía này.
Cô giật mình, vội vàng nhặt lấy chiếc áo choàng tàng hình mà đám người kia vứt trên đất, lúng túng khoác lên người. Đợi cô mặc xong, trưởng lão ngoại môn cũng đến trước mặt, lạnh lùng chất vấn Tạ Trích Tinh: "Tạ Trích Tinh, ngươi không giải thích sao?"
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh lùng: "Cút."
"Ngươi…"
"Nhiều người như vậy dễ dàng vượt qua phòng thủ của Côn Lôn, mà ngươi lại tình cờ xuất hiện ở đây." Ánh nhìn của Tạ Trích Tinh đầy sát khí: "Rốt cuộc ai mới phải giải thích?"
Trưởng lão lập tức trợn mắt: "Ý ngươi là ta cố ý thả người vào để hại ngươi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!