Chương 12: Động đến người của ta

Thấy Tạ Trích Tinh không phản đối, Tiêu Tịch Hòa lập tức nhìn hắn với ánh mắt đầy mong chờ.

Hồi lâu, hắn từ từ lên tiếng: "Ngày mai ta muốn ăn bánh."

"Nướng nướng thêm khoai tây chiên cho ngài luôn." Tiêu Tịch Hòa tăng lượng không tăng giá.

Tạ Trích Tinh miễn cưỡng đồng ý: "Cô muốn làm thế nào?"

"Đơn giản thôi, chúng ta đổi chỗ cho nhau là được." Tiêu Tịch Hòa hồ hởi tiến đến, ngồi xổm bên giường ngẩng đầu nhìn hắn.

Tạ Trích Tinh có vẻ suy nghĩ nhìn cô một lúc, chợt hiểu ra: "Tư thế của Lâm Diệc với con dâu ông ta chứ gì."

"… Không cần lấy họ làm ví dụ đâu." Phiên bản tu tiên ông già bá đạo với nàng con dâu xinh gì đó khó nuốt lắm.

Tạ Trích Tinh hơi hếch môi, miễn cưỡng đứng dậy khỏi giường, để Tiêu Tịch Hòa chiếm chỗ của hắn.

Thế nhưng một khắc sau, cô lại hối hận.

Do cấu tạo khác biệt giữa nam và nữ nên cô không thể như Tạ Trích Tinh, chỉ cần vén áo là xong. Khi ở phía trên, cô còn có thể lợi dụng trọng lực để váy tự nhiên buông xuống, dù có động thế nào cũng không lo hớ hênh. Nhưng nằm xuống lại khác, dù không kéo váy lên hoàn toàn cũng phải để lộ phần lớn đôi chân.

Quan trọng nhất là lại phải để Tạ Trích Tinh chủ động tu luyện.

Quá bị động.

Tiêu Tịch Hòa nằm trên giường như chú cừu con chờ bị giết, càng lúc càng căng thẳng khi Tạ Trích Tinh tiến gần. Đến khi hắn vừa mới định bắt đầu, cô không kìm được đánh trống rút quân: "Hay là… vẫn làm như trước đi."

Tạ Trích Tinh rủ mắt nhìn đầu gối cô, dù đã nghỉ ngơi 2 -3 ngày, nhưng nó vẫn còn bầm tím, tạo thành sự tương phản rõ rệt với làn da sáng trắng mịn màng ở bắp chân.

"Vô dụng." Hắn lạnh lùng lên tiếng, cố gắng lời đi mảng da trắng ngần trước mắt.

Tiêu Tịch Hòa: "Hả?"

"Tu luyện nửa năm rồi mà Luyện Khí cũng chưa đạt được, sau này đừng ra ngoài nói là đã song tu với ta, mất mặt lắm." Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô.

Tiêu Tịch Hòa: "… Ồ."

Tạ Trích Tinh mắng kẻ phế vật này xong mới trở lại chủ đề chính: "Phải làm thế nào?"

Hắn quá nghiêm túc, trái lại, Tiêu Tịch Hòa không còn căng thẳng nữa, thở nhẹ một hơi rồi mới nói: "Ngài cứ làm như trước là được."

Tạ Trích Tinh suy nghĩ một chút, vừa định bắt đầu thì Tiêu Tịch Hòa vội ngăn: "Đợi một chút!"

Tạ Trích Tinh nhíu mày dừng lại.

Tiêu Tịch Hòa nhanh chóng lấy một viên thuốc từ túi Càn Khôn, ngửa đầu nuốt xuống.

Tạ Trích Tinh như sắp nổi bão: "Uống gì đấy?"

"Bồi bổ sức khỏe, ngài quá lợi hại." Tiêu Tịch Hòa nói ngay.

Tạ Trích Tinh nhíu đôi mắt hẹp dài: "Ta thấy rồi, là thuốc trợ hứng."

Tiêu Tịch Hòa: "…" Vậy ngài còn hỏi làm gì.

Tạ Trích Tinh đột nhiên sinh ra một cơn bực bội không nói nên lời, sắc mặt cũng lạnh xuống: "Nếu song tu với ta khiến cô miễn cưỡng như vậy thì đi tìm người khác đi."

Nói xong, hắn quay người định rời đi.

Tiêu Tịch Hòa thầm nghĩ không ổn rồi, lập tức nhào tới ôm chặt eo hắn: "Không miễn cưỡng không miễn cưỡng, Ma Tôn đại nhân chịu giúp ta là ta mừng chết rồi sao lại miễn cưỡng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!