Cuối cùng cũng đợi được mùa xuân, lần đầu tiên đi du xuân tất nhiên phải có chút nghi thức. Vì vậy Tiêu Tịch Hòa tỉ mỉ chọn một bãi đất nhỏ có tầm nhìn đẹp, lấy ga trải giường mới từ túi Càn Khôn ra, lại pha trà hoa quả và chuẩn bị bánh ngọt, bày biện cẩn thận từng món sau khi trải xong ga.
Tạ Trích Tinh ở bên cạnh nhìn cô bận rộn, đợi đến khi món ăn vặt cuối cùng được đặt xong hắn mới từ tốn lên tiếng: "Chơi xuân của cô chỉ là đổi chỗ ăn uống thôi sao?"
"Có thể hiểu như vậy." Tiêu Tịch Hòa mời hắn lên ga giường ngồi.
Tạ Trích Tinh đứng yên, nhận xét: "Thừa thãi."
Tiêu Tịch Hòa kéo hắn ngồi xuống ga giường, Tạ Trích Tinh khó chịu nhíu mày, giây tiếp theo miệng đã bị nhét một que khoai tây chiên. Bên ngoài giòn trong mềm, hương vị nhàn nhạt kết hợp với sốt chua ngọt, vị vừa miệng.
"Là sốt cà chua ta tự nấu dạo trước, mùi vị thế nào?" Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Tạ Trích Tinh nhìn cô: "Cô lấy đâu ra nhiều ý tưởng kỳ lạ thế?"
Từ lâu hắn đã phát hiện, cô luôn có thể kết hợp các nguyên liệu không liên quan rồi làm ra đủ loại thức ăn kỳ quái, mà lần nào hương vị cũng khá ngon.
"Không phải ý tưởng của ta kỳ lạ, là do kiến thức của ngài hạn hẹp quá." Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa đầy thương cảm.
Tạ Trích Tinh liếc cô, Tiêu Tịch Hòa lập tức ngồi thẳng.
Trong rừng núi, hương hoa lan tỏa, không khí dễ chịu. Cơn gió ẩm mang theo hơi ấm len qua ngọn cây, qua bụi cỏ, qua kẽ tay. Hai người ngồi bệt dưới đất, như hòa làm một với vạn vật trong trời đất.
Tiêu Tịch Hòa vừa ngồi được một lúc đã thấy chán, cô muốn kéo Tạ Trích Tinh đi dạo, kết quả vừa quay đầu đã thấy hắn đang say sưa ăn dưa hấu trong trà hoa quả.
Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ khóe môi: "Ma Tôn đại nhân, ta muốn đi dạo."
"Cứ đi đi." Thậm chí Ma Tôn đại nhân còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Tiêu Tịch Hòa đã biết trước kết quả này rồi nên không thuyết phục hắn đi cùng nữa, vỗ đùi đứng dậy rời đi một mình.
Cô đã ở Bối Âm Cốc đã mấy tháng, gần như đi hết mọi góc ngõ ngách ở đây, nhưng chưa bao giờ chán cảnh sắc nơi này. Lúc nào cũng có cảm giác mới mẻ, chẳng hạn như Bối Âm Cốc vào mùa xuân hoàn toàn khác với thu đông.
"Nếu không quá ẩm, nơi này đúng là chỗ dưỡng già lý tưởng." Tiêu Tịch Hòa vừa thong thả đi vừa ngẩng đầu nhìn lên nhìn phong ấn khổng lồ treo giữa không trung, đó là trung tâm của mọi trận pháp và kết giới, tồn tại như viên thuốc an thần trong lòng các Tiên môn.
Tiêu Tịch Hòa vừa đi vừa hái hoa, kết quả càng đi về phía trước, càng cảm thấy lạnh. Thực vật hoa cỏ xung quanh cũng dần héo úa, đợi gần tới rìa kết giới, một bàn chân cô đã giẫm lên tuyết cũ.
… Lớp trắng này, chắc là tuyết thật chứ? Tiêu Tịch Hòa do dự xoa xoa cánh tay, vừa định cúi xuống quan sát thì đệ tử Côn Lôn trấn giữ Bối Âm Cốc ở gần đó đột nhiên quay đầu, cô sợ hãi vội vàng trốn vào bụi cỏ bên cạnh.
Đệ tử nghe thấy tiếng động, trong mắt lóe lên chút nghi ngờ, lập tức gọi hai người bên cạnh đi vào trong kết giới. Tiêu Tịch Hòa nghe tiếng bước chân ngày càng gần, sợ đến mức tim gần như ngừng đập, vừa sợ vừa âm thầm chửi mình quá tự mãn, rảnh rỗi không có việc gì lại chạy đến đây.
Tiếng bước chân ngày càng gần, cuối cùng dừng trước bụi cỏ, Tiêu Tịch Hòa căng thẳng đến mức quên cả thở. Đúng lúc cô phân vân là tiếp tục trốn cho đến khi bị phát hiện, hay bây giờ quyết đoán quay đầu chạy đi tìm Tạ Trích Tinh cầu cứu thì một trong các đệ tử nhìn chăm chú vào rừng sâu hồi lâu, đột nhiên nói: "Quá kỳ lạ rồi, mau báo cho Chưởng môn."
"Không tìm tiếp à? Chắc là tiếng động phát ra từ hướng này."
Tuy bị bụi cỏ che khuất, Tiêu Tịch Hòa cũng biết người nói câu sau chắc chắn đang chỉ về phía cô. Cô lặng lẽ nuốt nước bọt, nhẹ nhàng chuẩn bị tư thế sẵn sàng bỏ chạy.
Thế nhưng giây tiếp theo, người khác đã nói: "Chắc là thỏ, thỏ ở đây sắp tràn lan thành họa rồi."
"Không chỉ có thỏ đâu, gà rừng, vịt trời, chuột đồng các kiểu cũng sinh sản nhiều. Mùa đông mà chúng cũng không rảnh à…"
Nghe thấy giọng nói hai người ngày càng xa, Tiêu Tịch Hòa mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, len lén quay lại theo đường cũ.
Gần đến chỗ dã ngoại, cô đã không kiềm chế được mà chạy vọt về: "Ma Tôn! Ma Tôn…"
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa chạy thẳng tới trước mặt hắn, suýt chút nữa không kịp phanh lại: "Có vẻ ta bị phát hiện rồi!"
"Nói chậm thôi." Tạ Trích Tinh đưa ly trà hoa quả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!