Chương 4: (Vô Đề)

Nhạc Quy ít nhiều cũng tự mình hiểu lấy, đương nhiên biết rõ Đế Giang luôn là lạnh mặt như vậy, tuyệt đối sẽ không phải vì yêu nàng nên mới có biểu hiện như thế, chỉ là nàng vốn có tính cách như thế, một khi có chuyện xảy ra đều sẽ nghĩ ngợi linh tinh ở trong lòng.

Tỷ như giờ phút này, tùy tiện ở trong lòng nói một câu liền nhìn thấy anh mắt Đế Giang không tốt lắm, nộ tâm lập tức phun trào: [A! A! A a a! Thật dáng sợ!]

Đế Giang: "?"

Tuy rằng trong lòng điên cuồng gào thét nhưng Nhạc Quy vẫn cố gắng duy trì dáng vẻ bình tĩnh, đặt vò rượu xuống, vội vàng hướng nhóm người Hợp Hoan Tông ma đi tới, mới bước được vài bước, liền nghe thấy tiếng người phía sau đột ngột mở miệng: "Đứng lại."

[Ai đứng lại?]

Nhạc Quy rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, nàng dò xét ánh mắt của những vị tỷ muội Hợp Hoan Tông, thấy các nàng mất trí nhìn về phía sau liền sinh ra một cỗ dự cảm chẳng lành: [Không phải là êu ta ở lại đấy chứ?]

Nàng chần chừ mà quay đầu, không phòng ngừa mà lần nữa đối diện ánh mắt Đế Giang.

[A a a a! Thật sự là kêu ta! A a a a cứu mạng!]

Đế Giang như suy tư gì mà nhìn nàng chằm chằm ngón tay trắng như bạch ngọc duỗi ra gõ gõ vào vò rượu, mỗi một tiếng đều như gõ vào trái tim nàng.

Nhạc Quy rối rắm, không biết nên mở miệng hay không, liền nghe ngữ khí phập phồng của hắn: "Tiến lên phía trước một bước."

[Tiến phía trước một bước? Vì cái gì muốn ta tiến lên phía trước? Là vì để ra tay chuẩn xác hơn sao?]

Nhạc Quy thành thành thật thật tiến sẻ phía trước.

Đế Giang lại bắt đầu nhìn nàng chằm chằm.

[hắn rốt cuộc muốn nhìn đến bao giờ? Anh mắt đáng sợ quá đi mất vì sao hắn lại nhìn ta lâu như vậy chứ?]

Lòng bàn tay Nhạc Quy ướt sũng.

Khóe môi Đe Giang gợi lên mọt chút độ cong: "Lùi về sau một bước."

[Tại sao phải lùi? Rốt cuộc là tại sao? Ta cũng không phải rau cải trắng ngoài chợ để ngươi tuỳ ý lựa tới lựa lui!]

Nhạc Quy lui về phía sau.

Đế Giang: "Tiến lên phía trước."

Nhạc Quy: "…"

Đế Giang: "Lui về sau."

Nhạc Quy: "…"

Tất cả mọi người đều nghi hoặc, không hiểu sứ rốt cuộc muốn làm gì. Đế Giang phảng phất như tìm thấy niềm vui mới, càng uống càng cảm thấy thú vị, không ngừng yêu cầu Nhạc Quy tiến lên lùi lại liên tục. Nhạc Quy mới đầu nội tâm còn hoảng sợ gào thét, hiện tại đã c.h.ế. t lặng

[Quas mệt mỏi rồi, muốn c.h.é. m muốn g.i.ế. c tuỳ ý ngươi.]

Tuy rằng ban đầu mọi người đều thống nhất, nếu ai may mắn được Tôn thượng coi trọng, những người khác sẽ giúp sức một tay, nhưng tuyệt đối không bao gồm Nhạc Quy

- một phàm nhân vừa được thu nạp vào Ma giới chưa lâu.

Vậy cả diện mạo của nàng, tuỳ tiện ra đường tìm vài người cũng đẹp hơn nàng, nhất định là nàng ta am hiểu thuật mị hoặc. Lệ sư tỷ tin là nư vậy, miệng nhếch lên nghĩ thủ đoạn cỏn con như vậy mà đòi câu dẫn Tôn Thượng, bèn cười cười sương Đế Giang bước tới hành lễ, ý đồ muốn hấp dẫn sự chú ý của hắn.

"Tôn thượng… phốc."

Đột nhiên Lệ sư tỷ hộc ra mọt búng m.á. u vẻ tự tin trên mặt hoàn toàn biến mất. Nàng hoảng sợ, đầu óc trống rỗng, không nghĩ ngợi gì, phịch một tiếng quỳ trên mặt đất: "Tôn thượng tha mạng… phốc."

Những người khác đều bị biến cố bất thình lình này làm cho kinh sợ, những tâm tư mới ngo ngoe rục rịch liền bị diệt tại chỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!