Thần Nhứ rời khỏi lầu Khuynh Hương nhưng cũng không trở về cung Vũ Yên, mà là đi ngự hoa viên.
"Hôm qua trên đường về ta thấy hoa nở rộ ở sạp hoa bên đường, thế nên giờ muốn hái mấy đóa về."
Tái Phúc nói: "Quận chúa, nếu người thích thì bảo hạ nhân ở hoa phòng đưa vài chậu cho cung Vũ Yên, cần gì phải tự mình tới hái?"
"Ngươi cũng biết thân phận của ta là thế nào.
Người ở hoa phòng sao chịu nghe ta?" Giọng nói nàng lộ ra chút bất đắc dĩ.
Tái Phúc không đáp, thân phận quận chúa vẫn đủ để sai khiến nô tài trong cung, đáng tiếc nàng không phải quận chúa bình thường.
Xa xa phía trước trông thấy mấy người đi đến, Thần Nhứ dừng bước, ngẩng đầu nhìn người tới.
Tái Phúc cũng trông theo, vừa thấy đã sợ đến nỗi mồ hôi lạnh ứa ra sau lưng.
Người tới lại là thái tử nước Vân
- Phùng Nghiệp.
Đây quả thực là oan gia ngõ hẹp.
Vẻ mặt Thần Nhứ rất bình tĩnh, cúi đầu tránh qua một bên, chờ Phùng Nghiệp bước đi.
Phùng Nghiệp trông thấy nàng, vậy mà dừng chân không đi tiếp.
"Vết thương của quận chúa đã lành chưa?"
"Vâng." Thần Nhứ cung kính đáp.
Phùng Nghiệp đưa tay nắm cằm Thần Nhứ, "Đây là lần đầu tiên ta gặp được nữ tử cương liệt như thế." Hắn đến gần một bước, "Từ trước đến giờ chưa có ai dám tự sát trước mặt bổn thái tử.
Bởi vì cái giá của tử vong lớn hơn sống sót rất nhiều."
Thần Nhứ quay đầu không cho Phùng Nghiệp nắm, cười lạnh bảo: "Thái tử điện hạ, dường như người đã quên nơi đây là nước Lịch, không phải nước Vân của người.
Người chỉ là kẻ làm khách thôi."
Phùng Nghiệp cười to, "Quận chúa đừng quên, ta sắp cưới Ân Khang công chúa rồi, đây cũng coi như nửa cái nhà của ta."
"Điện hạ cũng nói là sắp cưới chứ không phải đã cưới.
Người hôm nay không biết chuyện ngày mai, điện hạ không nên ngạo mạn quá mức." Nàng nói xong, không nhìn Phùng Nghiệp nữa, dẫn theo Tái Phúc muốn rời khỏi.
Phùng Nghiệp là thái tử nước Vân, được hoàng đế nước Vân yêu thương, trước giờ không ai dám chống đối hắn thế này.
Đối mặt với sự trào phúng của Thần Nhứ, lửa giận lập tức bốc lên, bắt vai Thần Nhứ lại.
"Quận chúa khoan đi!"
Thần Nhứ hạ vai cong khuỷu tay *, thúc vào bụng Phùng Nghiệp trong chớp mắt.
Nàng đã dồn hết sức lực vào chiêu này, Phùng Nghiệp vội vàng không kịp phản ứng, bị đánh mạnh phải lui về sau hai bước.
* gốc là "trầm kiên khuất trửu", một chiêu thức quan trọng trong các loại quyền như Thái Cực quyền, Bát Quái chưởng, Hình Ý quyền…
"Ngươi dám đả thương ta!" Phùng Nghiệp kinh ngạc.
Đến hoàng đế nước Lịch cũng phải lễ độ với hắn, bây giờ một công chúa mất nước lại dám tổn thương hắn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!