Chương 33: Động Võ

Quán Giai Nghi là nơi chuyên môn khoản đãi sứ giả ngoại quốc, một đoàn người của Phùng Nghiệp đang ở lại đây.

Là ngoại nam, hắn đương nhiên không thể ở trong hậu cung, nhưng mà hắn là cháu trai của Phùng quý phi, ngày thường thật ra thường xuyên ra vào hậu cung.

Bây giờ hắn đang ngắm hoa cúc nở rộ ở hậu hoa viên.

Đã là cuối thu, lá rụng đầy đất, hoa cúc nở khắp hậu hoa viên.

Giờ phút này cùng ở hậu hoa viên còn có Ân Khang công chúa.

Mấy ngày nay nàng cứ nghĩ về những lời hôm đó Thần Nhứ nói với nàng.

Bình tĩnh mà xem xét, nàng đương nhiên không muốn gả cho Phùng Nghiệp, nhưng nàng không có dũng khí từ chối hôn sự đã sớm định ra.

Trong lúc tâm phiền ý loạn, hôm nay nàng dẫn theo cung nữ Hiểu Vân ra giải sầu một chút, vừa lúc đụng phải Phùng Nghiệp.

Mấy ngày nay tâm trạng của Phùng Nghiệp cũng không tốt.

Hôm đó mắt thấy Thần Nhứ tự sát, nội tâm của hắn rất rung động.

Hắn cũng từng gặp qua nữ tử cương liệt, thế nhưng có thể làm hắn rung động giống Thần Nhứ thì chưa từng có.

Đến nay hắn vẫn còn nhớ rõ vẻ khiêu khích trong mắt nàng khi trâm vàng cắm vào cổ, kia là dáng vẻ chỉ có hắn mới có thể nhìn ra.

Hắn không hiểu ý nghĩa của ánh mắt ấy, hắn chỉ biết mình không muốn lấy mạng của nữ tử này...

Truyện Điền Văn

Trong hậu hoa viên tuy trăm hoa đua nở, thế nhưng trong lòng trong mắt hắn chỉ có một đóa kiều hoa nọ.

Phải làm sao mới có thể hái tới tay? Mấy ngày nay hắn suy nghĩ rất nhiều phương pháp, lại bị bản thân phủ định từng cái.

Không thể không nói, việc Thần Nhứ tự sát làm hắn rất cố kỵ.

Tình cờ gặp được Ân Khang công chúa phía trước, kỳ thật hai người đều có hơi xấu hổ, nhưng đã gặp rồi thì không có đạo lý quay đầu bước đi.

"Phùng Nghiệp bái kiến Ân Khang công chúa." Phùng Nghiệp chủ động tiến lên nói.

Ân Khang công chúa cũng hành lễ.

"Ân Khang bái kiến thái tử điện hạ nước Vân."

Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự né tránh trong mắt đối phương.

"Ta còn có việc, đành phải cáo lui với công chúa." Phùng Nghiệp nói xong cũng muốn đi.

Ân Khang công chúa lại bảo: "Thái tử điện hạ, chuyện của Thiển Bích, điện hạ không định cho Ân Khang một lời giải thích sao?"

Phùng Nghiệp dừng bước, cười nói: "Một nô tỳ mà thôi, công chúa cần gì nghiêm túc như vậy? Nếu công chúa muốn so đo thì chờ tới lúc đến nước Vân của ta, bổn điện hạ bồi thường cho người mười nữ nô, thế nào?"

Ân Khang công chúa nghiêm nghị đáp: "Điện hạ có bồi thường cho ta trăm người thì cũng có ích lợi gì đâu? Đều không phải Thiển Bích của ta."

Lúc này Phùng Nghiệp ngừng cười, "Ý của công chúa là..."

"Thiển Bích là cung nữ thiếp thân của ta, mà ta sẽ là thê tử của người.

Hành động lần này của điện hạ đã hại tính mạng của Thiển Bích, cũng làm mất mặt mũi của ta.

Điện hạ, vì sự hữu hảo của hai nước, ta có thể không truy cứu việc này, nhưng xin điện hạ hãy kiểm điểm hành vi của mình ở nước Lịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!