Chương 28: Đi ăn cơm

Vì nỗ lực để bản thân không nghĩ đến Thỏ Thỏ, dọc đường đi ta tùy ý trò chuyện cùng Văn Dao, nhìn nàng thỉnh thoàng mỉm môi cười sờ ngực mình cảm nhận tim đập rõ ràng, nghĩ đến trước đây ở cùng Văn Dao mặt ta đỏ đến mang tai xấu hổ bộ dạng, ta âm thầm thở dài.

Thỏ Thỏ tâm sợ là bị nàng trộm đi rồi.

Văn Dao nói không sai, nhà nàng cách công ty không xa, chúng ta dùng tốc độ bà già đi về không tới nửa tiếng đã đến. Ở cửa Văn Dao một tay cầm túi một tay tìm chìa khóa, vẫn không quên ngẩng đầu cười nhìn ta một cái.

"Trong nhà bừa bộn, đừng cười tôi."

Ta ngượng ngùng gãi đầu.

"Đó là cô chưa qua nhà tôi, toàn bộ như ổ chó."

"Ha ha, sao lại vậy?"

Văn Dao nhìn ta cười lắc đầu, ta ngượng ngùng mím môi, thoáng nhìn nàng chật vật tay phải cầm xách, tiến lên hai bước cầm túi cho nàng để nàng tìm chìa khóa. Văn Dao sửng sốt ngừng động tác nhìn ta.

"Sao vậy? không tìm thấy sao?"

Ta khẽ cười nhìn Văn Dao, Văn Dao ngốc ngốc nhìn ta nửa ngày mặt đỏ lên, cúi đầu che dấu lấy chìa khóa trong túi ra.

Nhìn động tác nàng ngây ngốc ta khẽ cười lắc đầu, Thỏ Thỏ đến công tỷ làm Boss còn không xong, giờ đem cái ngu ngốc truyền cho Văn Dao rồi sao? nghĩ vậy lòng ta đau xót, dùng sức lắc đầu cúi đầu thầm mắng mình vô dụng. Lâm Uyển Nhược sao ngươi hèn như vậy, không có ngươi Thỏ Thỏ người ta cùng Doãn Dao không cần ngươi đa tâm.

" Nhược Nhược, trong tủ lạnh có đồ uống, muốn gì thì tự lấy đi."

Âm thanh Văn Dao cắt đứt suy nghĩ của ta, ta lên tiếng không nghĩ nhiều thay giày đi vào.

Nhà Văn Dao không quá lớn, tiêu chuẩn ba phòng ngủ một phòng khách, dọn dẹp cũng ngăn nắp sạch sẽ, hơn nữa còn có mùi hương hoa nhài thơm ngát, rất có cảm giác của nhà. Nàng đến không cần khách khí cũng không nói với ta thêm gì, liền cởi áo khoác móc lên, đi vào phòng bếp bận rộn làm việc.

Mở tủ lạnh ra Coca Cola (khả nhạc) ta uống vài ngụm, ợ một cái, quay đầu nhìn thân ảnh bận rộn ở phòng bếp cười cười đi đến.

Tuy nói ta trước giờ dùng da mặt dày trứ danh, nhưng vẫn không thể để người ta một mình ở phòng bếp bận rộn a, ta đẩy cửa đi vào chỉ thấy Văn Dao đứng cạnh bồn rửa, cúi đầu rửa rau.

Áo lông xanh nhạt xắn lên, cánh tay nhỏ trắng mềm mịn của Văn Dao lộ ra, trên người nàng đeo cái tạp dề hình sáp chì màu có chút không hợp khí chất, cả người tản ra khí tức ấm áp.

Thấy ta vào xem tạp dề của nàng cười ngây ngô, Văn Dao ngẩng đầu cười khẽ.

"Sao vậy, thích cái nhỏ mới?"

Lười biếng dựa lên khung cửa, ta lắc đầu cười đùa nhìn nàng.

"Đừng nói cô mang tạp dề này đúng là một người có phong phạm nha?"

Văn Dao sửng sốt một chút theo bản năng hỏi

"Ai cơ?"

"Tiểu tân, mẹ nó, rụng hết răng."

Vừa dứt lời tay Văn Dao run một cái, trên cổ ta mát lạnh, khóc không ra nước mắt nhìn Văn Dao cười đến run rẩy hết cả người.

"Đại tỷ, cô cười cũng nhỏ quá a."

Văn Dao cười đi lên trước, tay kia lau nước trên cổ ta.

" Nhược Nhược, cô giỡn quá rồi."

Cảm xúc mềm mại từ đầu ngón tay truyền đến ta đỏ mặt, theo bản năng trốn ra phía sau một chút, hồ ngôn loạn ngữ "cái gì, tôi không giỡn nữa đâu, may là cô không có đang thái đồ ăn, nếu không thì chắc tôi ăn nguyên con dao bay tới rồi."

"Ha ha, cô a –"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!