Đôi khi con mắt biết sinh ra ảo giác, cho đến khi tiếng vỗ tay các đồng nghiệp vang lên, xung quang là ánh mắt hâm mộ mọi người đưa tới, cho đến khi… Thỏ Thỏ chớp mắt dí dỏm nhìn ta, dùng môi nàng nhẹ nhàng đọc khẩu âm tên ta, ta như đi vào cõi thần tiên thoáng qua đến chỗ thần, trong đầu một mảng mờ mịt, ngơ ngác nhìn Thỏ Thỏ, không phải là xem boss mới của chúng ta mới đúng.
Không biết làm sao theo Thỏ Thỏ vào phòng tổng tài, chỉ nhớ rõ bộ mặt khinh bỉ của các đồng nghiệp, cùng với lão bản hạng hai thối lui vẻ mặt hớn hở như đang nói
Công ty quy về danh nghĩa tổng công ty, nhưng lão bản thân minh đại nghĩa, quyết giữ lại toàn bộ nhân viên như cũ, không đổi bất kỳ ai, còn ta được bổ nhiệm làm thư ký tổng giám đốc.
Đối với ta hiện tại mà nói, trước mắt chỉ hiện lên hai chữ: nằm mơ.
Tinh thần hoảng hốt theo Thỏ Thỏ vào phòng tổng tài, cửa nhẹ đóng lại, Thỏ Thỏ xoay người hai tay khoanh trước ngực, khóe miệng cong lên
"Nhược Nhược."
Không biết vì sao đối mặt với cử chỉ lễ độ như vậy, khí thế lấn người của Thỏ Thỏ khiến ta mất đi năng lực phân biệt, chỉ biết ngây ngốc nhìn nàng
Thỏ Thỏ mỉm cười nhìn ta nửa ngày, đoán chừng bộ dạng ngốc lăng của ta hù dọa nàng, nàng nhanh đi tới, kéo tay áo của ta
"Nhược Nhược, cô giận hả?"
Âm thanh khôi phục lại vẻ hồn nhiên như lúc ban đầu, cả gò má kia cũng mang theo chút ý tứ rụt rè, ta chợt hoàn hồn, dùng sức lắc đầu
"Không có."
"Vậy thì sao cô không để ý đến tôi?"
Thỏ Thỏ quyệt miệng, gương mặt ủy khuất.
"Cô có biết là vì muốn cùng cô đi làm, tôi phải làm nhiều chuyện cho Mỗ Mỗ còn làm nũng không ít."
Ta sửng sốt một hồi, theo bản năng hỏi
"Vì muốn theo tôi đi làm, cho nên cô chạy đến đây làm tổng tài?"
Đây, đây cũng quá đáng sợ đi!
Thỏ Thỏ không thèm để ý gật đầu, con mắt nhìn ta chằm chằm, âm thanh mang theo mùi vị ấm áp
"Tôi chỉ muốn đi cùng cô."
Nguyên bản vì Thỏ Thỏ giấu giếm mà hỗn hợp lửa giận vô danh trong lòng nháy mắt biến mất, lần đầu tiên không tránh né, ta khẽ cười nhìn lại Thỏ Thỏ, bên trong đôi mắt màu xám, ta có thể nhìn rõ thân ảnh của mình.
Cho đến khi tiếng mèo kêu sắc bén đột nhiên vang lên, ta mới thức tỉnh, mặt đỏ lên lùi một bước, ngượng ngùng nhìn khuôn mặt Thỏ Thỏ đỏ bừng y chang, trong lúc nhất thời xấu hổ không gì sánh được, trong lòng cũng loạn cả lên.
Lẽ nào ở đây vẫn cho là mình còn là đứa bé cần được chăm sóc, cho là sủng vật này này yêu thương Thỏ Thỏ thực sự đã tấn công vào lòng ta sao?
Đang buồn bã nghĩ đến, chỉ thấy ánh sáng lóe lên, một bóng người to lớn vụt qua, một con mèo vàng mập đến chảy mỡ nằm trong lòng Thỏ Thỏ, híp mắt căm thù nhìn ta, vươn móng vuốt thét một tiếng chói tai
"Meo ~"
Ta kinh hô một tiếng, lui lại hai bước đưa ngón tay ra, chỉ vào con mèo mập trong ngực Thỏ Thỏ
"Thỏ Thỏ, đây là, đây là –"
"Ương Tử, không được dọa Nhược Nhược, nếu không tôi méc Nhất tỷ."
Mèo mập nghe lời Thỏ Thỏ nói xong, thì thu hồi móng vuốt, chỉ là vẫn như cũ híp mắt nhìn ta chằm chằm, ánh mắt đầy tinh quang.
Trời ơi, đây là từ khi ta sinh ra cho đến giờ mới gặp được con mèo mập như vậy, đơn giản đó chính là phiên bản của mèo Garfield, còn có nó sao lại tiện như vậy, lười biếng ghé vào ngực Thỏ Thỏ, còn liếm khuôn mặt người ta? đối với ta như vậy, đây là loại mèo gì a?
Thỏ Thỏ trấn an mèo mập nửa ngày, lúc này mới ngẩng đầu nhìn ta
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!