Ngoài thành huyện Tần có núi Nam, trên núi Nam đầy mồ mả. Ta dùng số tiền kiếm được từ việc khâu vá thuê để nhờ người xây một ngôi mộ trống gần đường lớn trên núi Nam, rồi mỗi ngày lén mang giỏ cùng Di Nhi ra chân núi khóc mộ.
Di Nhi quỳ trên đất, ngại ngùng quay đầu hỏi: "Tỷ tỷ, trong mộ này chôn ai?"
Ta vừa khóc vừa bẻ bánh rắc trên đất: "Là cha mẹ."
"Nhưng tỷ tỷ, cha không phải bị lũ cuốn đi sao?"
"Đừng hỏi, cứ khóc lớn lên."
"Muội không khóc được."
"Hãy nghĩ đến di nương."
"Cha, mẹ—" Di Nhi nước mắt lưng tròng, lập tức khóc òa lên.
Ta khóc còn lớn hơn, dữ dội hơn, nước mắt lăn dài, khóc đến đứt hơi, vừa khóc vừa liên tục ngâm nga.
"Chim én trên xà đôi gầy, trong tổ chim non béo tròn. Cánh chưa kịp vững vàng, tổ vỡ chim non tán loạn. Bao giờ ngày quay lại, đền đáp ơn cha mẹ."
Vùng núi Nam hoang vu, cây cối um tùm, chim chóc trên cành vì tiếng khóc của chúng ta mà bay ra tìm thức ăn. Những người đốn củi trên núi, nông dân cầm cuốc, người qua đường, ai nấy đều dừng chân, nghe mà không khỏi cảm động, rơi lệ.
Chỉ trong bảy ngày, cả huyện Tần đã truyền tai nhau câu chuyện.
Người ta nói rằng trên núi Nam có hai cô gái hiếu thảo làm cảm động trời đất, đến mức đàn chim cũng bị thu hút, ngày ngày quanh quẩn bên họ không rời.
Có cả những nho sinh tò mò đến, rơi lệ rời đi sau khi chứng kiến cảnh tượng ấy.
Rất nhanh chóng, một bài thơ đầy xúc động mang tên "Tử Ly Sào" lan truyền khắp các thư viện, trà lâu và thuyền hát của huyện Tần.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thậm chí có người từ kinh thành đến, muốn tận mắt chứng kiến hai cô gái hiếu thảo trên núi Nam.
Di Nhi còn nhỏ, băn khoăn hỏi ta: "Tỷ tỷ, đàn chim rõ ràng đến vì đói mà ăn vụn bánh, sao mọi người lại nói đó là thần điểu có linh?"
Ta cười: "Đó là vì người ta chỉ tin vào những gì họ muốn tin."
"Vậy ngày mai chúng ta có đi khóc mộ nữa không?"
"Không đi nữa."
"Tại sao không đi?"
"Vì chỉ có cái nhìn thoáng qua mới khiến người ta khắc khoải nhớ mong."
Di Nhi nửa tin nửa ngờ, nhưng không ngờ ngày hôm sau, trước cửa nhà họ Trần đã có một chiếc xe ngựa, tiểu tỳ báo rằng, có khách quý từ kinh thành đến.
2
Khách quý đến từ nhà họ Giang ở kinh thành.
Gia đình Giang gia có một cô con gái chính thất, năm nay mười ba tuổi. Khách quý đến là muốn tìm một người bạn đồng hành có phẩm hạnh và tài năng cho cô gái ấy.
Biểu cữu đã xóa bỏ thân phận nô tỳ của chúng ta từ ngày đầu tiên mua chúng ta về, vì vậy đi hay không là do ta quyết định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!