11
Trong Càn Khánh Các, Hoàng thượng hỏi Giang Thời muốn thưởng gì.
Giang Thời mặt mày u uất, sờ lên vết sẹo trên trán mình mà nói:
"Thần nay đã hai mươi sáu tuổi, dung mạo tổn hại, khắp mình là sẹo, sau này khó mà thành gia lập thất.
Nếu Hoàng thượng thương xót, xin ban cho thần một hôn phối tốt. Thần không đòi hỏi cao, chỉ cần nàng ấy tài trí như Văn Cơ, dung mạo hơn cả Thần Nữ, tính tình độc đáo có một không hai trên đời, Hoàng thượng, xin hãy mau chóng thành toàn cho thần, cha mẹ thần thúc ép gấp lắm rồi—"
Hoàng thượng ngồi ngay ngắn: "..."
Thượng thư Giang khiếp sợ: "Nghịch tử, câm miệng!"
Các triều thần đứng xem: "Hahaha."
Hoàng thượng kín đáo liếc mắt, giả bộ nhăn mày: "Ái khanh nói vậy làm khó ta rồi, thế gian làm gì có nữ tử như thế—"
Nói đến đây, Hoàng thượng lắc đầu nhìn quanh, bỗng nhìn thấy ta đang cúi đầu ghi chép bên cạnh.
"Ôi—" Hoàng thượng như bừng tỉnh, "Vừa hay, Thẩm Thượng cung của ta hiện nay cũng chưa thành thân, hay là—"
Giang Thời vui mừng, lập tức quỳ xuống dập đầu: "Tạ ơn Hoàng thượng ban ân!"
Hoàng thượng đột nhiên nhíu mày: "Ôi, thôi bỏ đi, Thẩm Thượng cung tuy tài sắc vẹn toàn, nhưng nàng là con của tội thần, khó xứng với gia đình danh giá như ngươi, các khanh nghĩ sao? À? Lý Thượng thư? Trần Thủ phụ? Triệu Quốc công?"
Lý Thượng thư của Bộ Công lập tức hiểu ý:
"Hoàng thượng, tiền Công bộ Lang trung Thẩm Hòa Chi từng là đồng liêu với vi thần. Năm xưa ông phụng mệnh đi Diêm Châu trị thủy, thân dẫn đầu, quên ăn quên ngủ, nhưng trời đố kỵ anh tài, khi chưa hoàn thành, ông đã không may rơi xuống nước mà hi sinh. Nhưng tiên hoàng—thưa Hoàng thượng, Thẩm gia thực sự có oan khuất."
Triệu Quốc công không chịu thua: "Hoàng thượng, Thẩm Thượng cung biên soạn quốc thư, dạy dỗ hậu cung, giúp quân vương, truyền đạo nghĩa, không công cũng có lao, xin Hoàng thượng nghĩ đến công lao cần cù của Thẩm Thượng cung nhiều năm qua, mà giải oan cho nhà họ Thẩm."
Trần Thủ phụ không muốn bị thua thiệt: "Xin Hoàng thượng giải oan cho dòng họ Thẩm!"
Hoàng thượng xoa trán, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Các ngươi thật là, tiên hoàng từng hậu đãi các ngươi như thế—thôi được, theo ý các khanh. Nhưng Thẩm Thượng cung sau này sẽ xuất giá ở đâu đây, nhà họ Thẩm đã bị tịch thu từ lâu."
Giang Thượng thư lập tức nói: "Hoàng thượng, hiện nay Giang phủ chính là nhà cũ của Thẩm gia gia đình thần nguyện dọn ra ngoài, trả lại nhà cho Thẩm gia."
"Trả lại nhà? Giang Thượng thư thật cao thượng! Nhưng các ngươi sẽ chuyển đi đâu? Ta không muốn làm to chuyện này, tốt nhất—"
Trần Thủ phụ vốn chưa được tỏa sáng, lúc này vội vàng nói: "Thần có một căn nhà lớn bỏ trống, ngay cạnh nhà họ Thẩm, thần nguyện dâng hiến để chúc mừng Giang tướng quân và Thẩm Thượng cung."
Hoàng thượng vui mừng: " Trần Thủ phụ thật cao thượng! Ta rất hài lòng!"
Nói xong, ngài quay đầu nhìn ta, đã khóc nức nở, nhẹ nhàng nói: "Ghi lại chưa, Thẩm Thượng cung?"
Ta "phịch" một tiếng quỳ xuống, nước mắt rơi đầm đìa, cúi đầu lạy cho đến khi trán rỉ máu.
"Vi thần Thẩm Định Vi, muôn c.h.ế. t khó báo ân Hoàng thượng, sau này, sau này—"
Phụng sự Hoàng thượng nhiều năm, ta luôn bình tĩnh tự chủ, chưa bao giờ mất kiểm soát, nhưng hôm nay lại không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.
Thấy ta như vậy, Hoàng thượng cũng không kìm được, ánh mắt ngài lay động, gương mặt cảm động.
"Ngày sau, quân thần chúng ta vẫn còn nhiều ngày ở bên nhau."
Mùa hè năm Cảnh Hòa thứ tám, sau chín năm, ta cuối cùng cũng đến bờ sông Ẩm Mã ở Diêm Châu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!