Chương 38: (Vô Đề)

Ngày hôm sau thời điểm Vu Thanh tỉnh lại, Ôn Trạc đã rời đi.

Cô chớp chớp mắt, đột nhiên có loại cảm giác đang nằm mơ, mạc danh luống cuống xuống dưới, ngay sau đó cầm lấy di động muốn gọi cho anh, mở màn hình lên thì thấy tin nhắn của anh.

—— đêm nay anh sẽ trở lại, buổi sáng có việc.

Vu Thanh lập tức nhẹ nhàng thở ra, nhưng tùy theo mà đến đó là một loại tâm tình bị bạch phiêu, cô hừ lạnh một tiếng, ở trong khung tin nhắn "Ồ" một tiếng, nhưng thực mau liền xóa, trực tiếp ấn nút nguồn điện thoại.

Bạch phiêu: có từ "Bá vương cơm" không trả tiền ăn, sau đó trở nên phổ biến trong cộng đồng fan. Ý tứ vì cơm của idol lại không vì hắn tiêu tiền, không mua album, không xem buổi biểu diễn, không mua vé xem phim, rồi lại hưởng dụng tài nguyên của người khác. Về sau, theo cách mở rộng, nó thường đề cập đến hành động đòi lấy tài nguyên miễn phí của người khác.

Không trở về mới là cảnh giới lạnh nhạt cao nhất.

Vu Thanh ra cửa không bao lâu sau, Ôn Trạc liền gọi tới, cô cô nhìn chằm chằm vào điện thoại di động vang không ngừng, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới nhỏ của chính mình, không thèm để ý đến ánh mắt khác thường của người bên cạnh.

Đặng Chi Tư duỗi tay đẩy cô một chút, "Có thể nhanh lên hay không? Ồn muốn chết."

"Ồ." Vu Thanh rất nghe lời tiếp lên.

Ôn Trạc tâm tình tựa hồ không tồi, trong thanh âm mang theo vài phần cười, "Còn chưa tỉnh?"

Vu Thanh cố tình cường điệu, "Tỉnh hơn một giờ."

"Kia sao không trả lời lại?" Thực mau, anh "Chậc" một tiếng, không tán đồng nói, "Ngủ xong liền trở mặt không nhận người? Xác định sao? Anh còn chưa dùng bản lĩnh thật ra nữa là."

Vu Thanh đầu không chịu khống chế bắt đầu bốc khói, cắn răng cả giận nói: "Anh, anh đừng nói bậy! Ai ngủ cùng anh hả!"

Hơn nữa cái nghiêm túc bản lĩnh gì chứ! Thật không biết xấu hổ!

Ôn Trạc muộn thanh cười một chút, sợ bức cô nóng nảy, cũng không tiếp tục trêu chọc cô nữa.

"Ngôi sao nhỏ......"

"Ừ?"

Vu Thanh do dự một chút, ngón tay không tự chủ được cuốn đuôi tóc, nhỏ giọng đối với người ở đầu dây bên kia: 

"Nhân phẩm người đại diện của anh có phải không tốt lắm hay không, trước kia anh không như vậy......"

Hạ lưu biến thái lưu manh!

Vu Thanh ở trong lòng gào thét ba cái từ này, nhưng có người quanh mình, cô vẫn là không dám nói ra.

Lần này Ôn Trạc lương tâm quá độ, không để cho người đại diện gánh tội thay, lông mày giơ lên, hảo tâm nhắc nhở cô: "Không nhớ rõ lúc trước anh hôn em thế nào sao?"

Vu Thanh trầm mặc một chút, bình tĩnh trả lời: "Ồ, vậy anh giúp em  nói lời xin lỗi với người đại diện Trương đi."

Vì hình tượng cô mà oan uổng cậu.

Nói xong liền nhanh chóng cúp điện thoại, ảo não ôm đầu chính mình hét lên, nhiệt độ gương mặt đốt tới bên tai, trong đầu những cái đoạn ngắn thân mật nháy mắt dũng lên, vứt đi không được.

Vu Thanh thậm chí còn có thể nhớ tới nhiệt độ môi lưỡi gian của ngôi sao nhỏ khi đó, từ môi cô chậm rãi hoạt động xuống phía dưới, những nơi chạm vào đều nóng như bị lửa thiêu đốt, chước chỉnh trái tim cô đều đang run rẩy.

Môi anh đặt trên xương quai xanh của cô, liếm liếm, nhịn xuống dục niệm chính mình lại tiếp tục xuống phía dưới, hơi thở một chút một chút phun trên da thịt lỏa lồ bên ngoài, khiến cho một trận lại một trận run rẩy.

Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn về phía đôi mắt cô.

Vô thanh vô tức, con ngươi ngăm đen ảm đạm, có cái gì gợn sóng trong đó, rồi anh thở dài hôn lên cái trán của cô. 

Xúc cảm so với vừa rồi lạnh băng không ít, lại không mất ôn nhu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!