"1971182, không cần cảm ơn." Tên nhóc đang đăng ký báo lại rất trôi chảy.
Yên Tuy Chi vội vàng lục lại toàn bộ giao diện thông tin, lướt vèo vèo đến chỗ ghi chép lịch sử truyền tin. Toàn bộ ghi chép ngắn đến đáng thương, đưa ra cho anh tổng cộng hai dãy số đã từng liên lạc trong hai ngày nay. Một cái sau là số của phục vụ chung cư, còn cái khác…
Là ai không cần nói.
Cố Yến nhận lấy thẻ mở cửa phòng do tên nhóc kia đưa đến, nhấc mí mắt, "Cuối cùng cũng phản ứng được là mình ngắt máy của ai sao?"
"Nói có lí chút đi, rõ ràng là anh ngắt máy trước."
Hai người một trước một sau vào thang máy.
Cố Yến nhấn tầng 7, mắt nhìn thẳng, lạnh giọng châm chọc: "Vừa mới nhận đã phun một câu "Không thuê trọ tiếp nữa", không ngắt máy trước thì chẳng lẽ còn hỏi cậu cần phục vụ gì không à?"
"Bởi vì trước đó tôi nhận được thông báo của chung cư là sẽ gọi xác nhận, sau đó anh liền gọi đến." Yên Tuy Chi tức giận nói, "Thầy ạ, sao anh biết chọn thời gian thế?"
Càn quấy, già mồm át lẽ phải.
Cố Yến nghiêm mặt lại, không thấy rõ là giận bao nhiêu.
"Hơn nữa…" Yên Tuy Chi lại nói.
Cmn còn có hơn nữa sao?
Cố Yến đúng là bị anh làm giận đến phát buồn cười, chỉ a một tiếng ngắn ngủi, cửa thang máy mở một cái là sải bước ra ngoài ngay.
"Tại sao anh gọi tới lại không nói mình là ai?" Yên Tuy Chi không nhanh không chậm đi theo sau lưng hắn ta, tiếp tục nói, "Anh nói một tiếng thì không phải sẽ không có hiểu lầm phía sau sao? Tôi cũng không có số truyền tin của anh."
Ngược lại thì Cố Yến có số truyền tin của anh cũng không kì lạ, dù sao sau giấy báo danh hay trong hồ sơ điện tử đều có.
Yên Tuy Chi nói như vậy, lại mở ra toàn bộ giao diện ảo, cúi đầu lưu số của Cố đại luật sư.
"Sổ tay thực tập sinh." Cố Yến bất thình lình mở miệng, bỗng dừng bước chân lại.
"Sổ tay? Cái sổ tay xui xẻo kia lại làm sao nữa?" Yên Tuy Chi cũng dừng lại theo, ngẩng đầu hỏi.
Bây giờ anh nghe thấy cái đồ chơi này đã thấy nhức đầu, luôn cảm thấy bên trong đó có một cái hố vô cùng vô tận, có thể cho Cố Yến tiện tay nhặt một cái gì đấy đến đả kích hắn.
"Fizz đã để kèm số truyền tin của luật sư lên đó rồi, hơn nữa còn dùng ba cái chữ to để nhắc nhở các cậu chú ý." Cố Yến nói.
Yên Tuy Chi sửng sốt một chút, "Có cái này sao? Sao tôi không thấy?"
"Bởi vì cậu chỉ nhìn thấy tiền."
"…"
Cố Yến rút một tấm thẻ mở cửa phòng mình, đi vào bật đèn.
Yên Tuy Chi tự nhận có chút đuối lý, không muốn nói tiếp về vấn đề này nữa, liền chuyển đề tài: "Không phải anh nói là không nhìn một chút tài liệu của thực tập sinh nào sao? Sao đột nhiên lại hiểu rõ như vậy?"
"Hai ngày nay có bớt chút thời gian để nghiên cứu."
"Nghiên cứu cái đó làm gì?" Có thời gian đi xem tài liệu vụ án không tốt hơn à?
Cố Yến xoay người tựa vào cửa, vừa vặn chặn lại đường vào phòng: "Vì để tìm rõ xem có điều lệ nào để đuổi cậu không."
Yên Tuy Chi: "?"
Cố Yến nói xong, cắm một cái thẻ khác vào trong túi áo của Yên Tuy Chi, tiện tay chỉ ra ngoài cửa một cái, giọng nói đặc biệt bình thản: "Xéo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!