Chương 7: Đi công tác (3)

Kiểm tra rất nhanh, bởi vì người xếp hàng không nhiều lắm, hay có thể nói chẳng có mấy ai muốn đến cái nơi này cả. Trong đống khách đã ít lại càng ít, phần lớn đều giống như Cố Yến và Yên Tuy Chi, đến làm thủ tục hoặc vì công việc, số ít là thương nhân không đi theo con đường bình thường, cùng với một ít du khách khẩu vị đơn giản muốn tự trục xuất mình đến nơi này.

Chỉ có thể nói là rừng lớn, chim quái gì cũng có hết.

So với cảng Neuse cả ngày nhộn nhịp của Decama, cái bến tàu của Tửu Thành này vừa nhỏ vừa cũ, lụp xụp muốn đổ, cứ như bị đập phá mấy lần rồi ấy.

Cách hai ngày sẽ có một tàu con thoi hạ cánh xuống đây, dừng lại chưa đến 20 phút lại nhanh chóng rời đi.

Cho nên nhân viên làm việc ở đây sắp rảnh rỗi đến mốc meo rồi, thậm chí còn kiêm cả việc làm thêm—

"Hai anh có cần xe không?"

"Bến tàu cách trung tâm thành phố rất xa, các anh có cần cô nào phục vụ không? Tôi có thể đưa các anh đến rất nhiều nơi, tôi còn có thể làm người dẫn đường miễn phí, khụ… nếu như các anh cần."

"Chợ Chim Di Trú, trại rượu dưới đất, cửa hàng giao dịch Hang Động — à há, quan khách có muốn chơi cá cược một lần không!"

Cảnh tượng quen thuộc, ầm ĩ quen thuộc, những tiếng tranh cái khiến màng nhĩ ong ong. Bắt đầu từ khi kiểm tra, thậm chí còn có thể kéo dài đến khi rời khỏi đại sảnh.

Yên giáo sư vô cùng chán ghét người khác léo nhéo bên cạnh anh, cho nên cực kì không thích nơi này, nhưng luôn vì đủ loại chuyện mà không thể không đến đây.

"Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi, tôi đã sắp không giữ được nụ cười mất rồi." Yên Tuy Chi đi ra khỏi cửa khách sảnh, thuận tay phủi áo choàng dài trên người một cái, lại nín thở buồn bã nói: "Tính nhầm rồi, đáng lẽ ra tôi phải nhớ mang theo cái khẩu trang đến đây mới đúng."

Cố Yến chỉ nhấc mí mắt một chút, nhưng cũng không nói gì, thậm chí còn chẳng thèm nhếch môi chút nào.

Yên Tuy Chi nghi ngờ rằng hắn cũng sắp tắt thở rồi, chẳng qua vì được dạy dỗ lễ phép nên mới không thể hiện ở trên mặt, Hơn nữa, lấy tính cách của bạn học Cố, cho dù có biểu hiện ra thì cũng chỉ là từ mặt tê liệt biến thành rất tê liệt thôi.

"Đến khúc cua đó đi, bên này không bắt được xe đâu, phục vụ đều bị những tên nhân viên kia ép buộc độc quyền rồi." Yên Tuy Chi chỉ chỉ một tòa nhà màu xám phía đối diện, "Đi thôi."

"Tôi biết." Giọng nói của Cố Yến hình như rất bực bội, có thể nhìn ra hắn ta cũng đang khó hô hấp, "Chẳng qua tôi chỉ cảm thấy kì lạ là tại sao cậu cũng biết. Trước kia cậu thường tới sao?"

Yên đại giáo sư đang băng qua đường chợt dừng chân một cái, sau đó nói tầm bậy tầm bạ: "Lúc còn bé dốt nát bị lừa đến đây du lịch, ấn tượng rất sâu, cả đời khó quên."

Cố Yến "a" một tiếng, như vượt qua thời gian mà bày tỏ sự giễu cợt với Yên Tuy Chi còn bé.

"Anh biết không—"

Chân trước của Yên Tuy Chi vừa dừng lại ở một khúc quanh tránh gió, ba cái xe liền lén lút quẹo ra, anh giơ tay tùy tiện đón một chiếc, mở cửa xe rồi quay đầu lại nói với Cố Yến: "Rất nhiều đại học đều có một cơ chế để chấm điểm giáo viên, vậy mới nói, những người thích cười lạnh giễu cợt sinh viên nhất định sẽ thất nghiệp. Ví dụ như những người hở ra một cái là "a" như anh ấy."

Anh mỉm cười rồi chui vào trong xe, để dành cho bạn học Cố một chỗ và cửa xe còn mở.

Tất nhiên là Cố Yến biết cái cơ chế này, tất cả sinh viên đều biết. Đại học Melz chuyên có những bài chấm điểm ẩn danh như thế, từ giảng viên đến hiệu trưởng cũng không thể chạy khỏi, mục đích là để cho các giáo sư bình đẳng với sinh viên trong trường.

Mà mọi người đều biết, học viện pháp luật có một vị giáo sư hàng năm đều được chấm điểm cao một cách thái quá… Không ai khác chính là viện trưởng há miệng là đả thương người khác của họ.

Tập hợp các đánh giá thì phần lớn đều là "phong phú hài hước", "ưu nhã ung dung", "rất sợ nhưng cũng rất tôn kính thầy ấy", kiểu vậy.

Thật là…

Muốn thả rắm bao nhiêu là có bấy nhiêu.

Cố Yến vịn cửa xe, cư cao lâm hạ nhìn Yên Tuy Chi một cái, sau đó không chút khách khí đóng cửa lại, chắn cái tên thực tập sinh phiền người ở bên trong, mình thì lên ngồi kế bên tài xế.

Yên Tuy Chi: "…" Không ngồi thì thôi.

"Các cậu muốn đi đâu?" Tài xế nhanh chóng nhìn hai người mấy lần, còn chưa đợi Yên Tuy Chi và Cố Yến trả lời, đã đạp ga một cái.

Xe quẹo một khúc cua lớn, phóng nhanh trên đường.

Trình độ sinh hoạt ở Tửu Thành khá là lạc hậu, tương đương với Decama ban đầu khi chưa trải qua mấy lần cải cách khoa học kĩ thuật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!