Chương 6: Đi công tác (2)

Buổi chiều Yên Tuy Chi còn nói với Louke rằng thực tập sinh trong luật sở ngày đầu tiên không được ra bên ngoài làm việc. Không ngờ mấy giờ sau Cố Yến đã phá lệ.

[Có chuyện gì thế? Đi đâu?]

Lần này Cố Yến không lạnh nhạt thờ ơ với anh nữa, trả lời rất nhanh:

[Tửu Thành.]

Tửu Thành??

Yên Tuy Chi nghe tên cái địa điểm này lại cảm thấy thiếu dưỡng khí rồi.

Tửu Thành vừa là một thành phố mà cũng không phải, khi mọi người nhắc đến nó, là chỉ một hành tinh trong tinh hệ Thiên Cầm. Một hành tinh giống như… bãi rác, là nơi sản xuất ra nhiều tên lửa đảo, lưu manh và tiểu nhân.

Tóm lại, đó là một hành tinh có mùi vị, cái mùi mốc meo mà khiến người ta dù có cách đến mấy năm ánh sáng vẫn cảm thấy hít thở khó khăn.

Dĩ nhiên, có một thành phố cũng mang cái tên này – đó chính là thủ đô của hành tinh đó.

Cho nên hiểu thế nào cũng được, đều không khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn chút nào.

Bảo anh đến hành tinh đó ư, thà thòng dây vào cổ anh rồi treo ra ngoài cửa sổ còn hơn.

Yên Tuy Chi không cần nghĩ ngợi nhiều liền dứt khoát trả lời:

[Không đi.]

[?]

[Nghe thấy cái tên này đã thấy nhức đầu rồi, không đi.]

Đối phương trầm mặc mấy giây, sau đó trả lời:

[Tôi nhớ rõ cậu là thực tập sinh mới vào, hình như cậu còn cho rằng mình là một nhân vật cấp cao, là tôi điên hay cậu điên vậy?]

Yên Tuy Chi: "…"

Mùi vị giễu cợt khá mặn mòi đập vào mặt anh.

Nhưng mà không thể không thừa nhận, đây chính là sự thật… Một sự thật mà Yên Tuy Chi quên mất.

Yên đại giáo sư giật giật môi, tự giễu: Xin lỗi nhé, quên mất tiêu.

Anh giật ngón tay, đang muốn nhắn lại. Đối phương lại gửi đến hai tấm hình —

Tấm thứ nhất đến từ sổ tay thực tập sinh: Dựa theo số ngày công tác mà tăng thêm mức trợ cấp, một ngày 120 xi.

Tấm thứ hai cũng đến từ sổ tay thực tập sinh: Thực tập sinh có biểu hiện được chấm từ mức C trở xuống, tùy theo tình hình mà trừ đi mức lương tương ứng.

Yên Tuy Chi: "…"

Đánh một cái tát rồi cho một quả táo, bạn học này cũng có năng lực đấy.

Một vị giáo sư nổi tiếng đã từng nói, bất kì ý đồ dùng tiền để uy hiếp người nghèo nào đều là trò vui không bằng cầm thú.

[Đi, đi ngay đây.]

[Ngoài ra, cả ngày mang theo sổ tay thực tập sinh chạy khắp nơi đúng là khổ, thầy không chê mệt sao thầy Cố?]

Cố Yến không trả lời lại, chắc lại không muốn phản ứng lại anh nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!