Chương 50: Thư ủy thác (1)

Người xảy ra chuyện là George · Manson.

Vị công tử trẻ tuổi này được phát hiện nằm trong bồn tắm sang trọng, bên cạnh có rất nhiều chai rượu ngổn ngang, trong bồn tắm tràn đầy chất lỏng tản ra mùi rượu mạnh nồng đậm, hai cánh tay gã gác ở hai bên bồn tắm, trong đó trên một cổ tay có năm sáu lỗ kim, trên đất có một ống tiêm và ba bình chất lỏng đã bẻ nửa.

Chất thuốc trong bình tản ra mùi thơm đặc biệt đã chứng minh đó là một loại thuốc ngủ hiệu quả mãnh liệt.

Nhìn trạng thái khi bị phát hiện, George · Manson hình như đang khốn khổ, nóng nảy vì mất ngủ, sau khi uống rượu mạnh một ngày một đêm vẫn không thấy hiệu quả, cậu ấm uống đến say khướt này dứt khoát đổ hết rượu vào trong nước tắm, có lẽ muốn khiến mình càng say hơn?

Tóm lại tâm tư của ma men đều rất khó dùng lẽ thường để cân nhắc, gã phát hiện mình không thể ngủ trong lúc tắm được thì lại ở dứt khoát tiêm cho mình mấy mũi thuốc ngủ. Lúc mới tiêm còn lóng ngóng, tí nữa thì châm cổ tay mình thành tổ ong bò vẽ.

Nhưng cuối cùng gã vẫn thành công truyền những thứ thuốc ngủ kia vào thân thể mình, nhưng mà một tên ma men không có chút tính nhẫn nại nào, còn bị mất ngủ hành hạ, làm sao có thể chú ý đến liều lượng, dưới sự xung động đã cho mình dùng liều lượng gấp ba lần…

Mấy tin nhắn trong máy thông minh của Cố Yến đều nhận được trong quá trình trên tàu bay.

Tin thứ nhất đến từ Laura:

[Trời ạ, cậu biết không, lại xảy ra chuyện rồi.]

Tin thứ hai theo sát phía sau, chênh lệch chỉ đến mấy giây, đến từ Joe:

[ĐM! Manson xảy ra chuyện rồi!]

Tin thứ ba cách hai tin trước khoảng hai giờ, vẫn là đến từ Joe:

[Đang ở phòng cấp cứu, tôi gọi hết những bác sĩ có thể gọi đến rồi, có vẻ tình hình không tốt lắm. ĐM chứ, một buổi tụ họp thôi mà ba lần bốn lượt suýt chút nữa xảy ra án mạng, Kha Cẩn vừa rồi lại phát tác một lần.]

Joe còn chả thèm dùng dấu chấm than, rõ ràng tình huống lúc đó khiến hắn mệt mỏi quá độ, trạng thái của Manson cũng rất nguy hiểm.

Sau ba tin nhắn này thì không còn tin nào nữa.

Cho dù là Laura hay là Joe, hoặc là những người khác, cũng không hề gửi tới bất kì tin nhắn nào nữa.

Cố Yến gọi cho Joe, nhưng lại nhận được thông báo không có tín hiệu, gọi cho Laura cũng giống như vậy.

Lúc hắn định liên lạc với đám người ở đảo Yaba, Yên Tuy Chi mở cửa phòng làm việc ra.

Cố Yến lại gọi cho Elena, nhìn thấy Yên Tuy Chi thì hơi sửng sốt một chút, "Sao trễ vậy rồi mà thầy vẫn còn ở phòng làm việc? Cầm cái gì trong tay thế kia?"

Yên Tuy Chi giơ túi giấy cho hắn nhìn, chỉ thấy phía trên in một cái logo lớn của một nhà hàng. Nhà hàng kia cách luật sở Nam Thập Tự rất xa, nhưng bởi vì bánh ngọt ở đó rất nổi tiếng, cô Fizz cũng tán thưởng rất nhiều, cho nên Cố Yến có chút quen tai.

Hắn không có hứng thú với đồ ngọt, cũng chưa từng ăn. Nhưng nghe Fizz nói hình dáng đồ ngọt ở nhà hàng kia rất đẹp, giá cả còn đẹp hơn.

Cố đại luật sư dựng đứng lông mày lên, "Phòng làm việc không cho phép ăn uống."

Trên thực tế Yên Tuy Chi cũng không muốn ăn trong phòng làm việc của Cố Yến, nếu không cẩn thận làm rơi đồ ngọt trên thảm lông, sợ rằng lại chọc giận Cố Yến, vị bạn học này không nói đến cái khác, nhưng việc dạy dỗ ngược lại thầy thì đặc biệt thuận tay, có phải gan quá lớn không.

"Vậy cậu phải hỏi nhân viên hành chính ở luật sở cao cấp của các cậu." Mặt Yên Tuy Chi rất vô tội, "Một buổi giáo dục thực tập sinh không có chút ý nghĩa nào lại kéo dài từ 10h sáng đến 7h tối, chỉ để dành bốn mười phút cho thời gian cơm trưa."

Từ lúc anh tỉnh lại đến bây giờ mới được hơn một tuần, chỉ tiêu cơ thể không đạt tiêu chuẩn, thể chất cũng vẫn yếu ớt. Từ 4h buổi chiều đã bắt đầu đói, đến lúc tan họp đã có cảm giác choáng váng.

Dưới tình huống đó mà Yên Tuy Chi đi ra ngoài kiếm ăn, sợ rằng ngày hôm sau sẽ phải gặp Cố Yến trên báo – thực tập sinh ở luật sở nổi tiếng chết ngất ở đầu đường bởi vì đói, đại luật sư cực kì vô nhân đạo. Cho nên cứ gọi ship đến, vừa mới xuống tầng để lấy.

Anh đi vào trong phòng, ánh đèn chiếu một cái, Cố Yến mới phát hiện sắc mặt anh rất trắng, là màu trắng không có chút huyết sắc nào.

Vì vậy Cố Yến yên lặng xoay người, đưa lưng về phía bàn của thực tập sinh, tạm thời người vừa nói "không cho phép ăn gì đó" không phải mình, hoặc là dứt khoát mắt không thấy thì yên.

Rất nhanh số máy của Elena truyền đến nhắc nhở: Tạm thời không thể liên lạc được.

Hắn nhíu mày lại, đang muốn gọi một lần nữa, cảm thấy bả vai mình bị người vỗ một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!