Chương 5: Đi công tác (1)

"Sao thế? Đến hạn thuê phòng rồi?" Louke khó khăn nuốt xuống một dĩa mì, vụng về hỏi một câu: "Bảo sao sáng nay tôi thấy cậu mà không có chút ấn tượng nào rồi mà, cậu không thường ở trong trường đúng không?"

Yên Tuy Chi gật đầu một cái: "Đúng là không hay ở lại."

Đại học Melz có một nhà danh vọng, là một trường học có uy tín lâu năm, tất nhiên sẽ có đủ loại bạn cùng trường, nếu ai có thể được viết tên lên nhà danh vọng này, đó chính là một vinh dự cực lớn cho người kia.

Mấy năm trước ảnh của Yên Tuy Chi cũng được đưa vào nhà danh vọng của học viện pháp luật, bị vây giữa một đám bạn già, cực kì có tiếng, một mình một ô. Không còn nghi ngờ chút nào, anh chính là người trẻ nhất trong nhà danh vọng này…

Cũng là tên ngỏm củ tỏi sớm nhất.

Bây giờ chỉ sợ là bị đưa vào "nhà danh vọng quá cố" cho người ta tưởng niệm mất rồi.

Không thể nghĩ về chuyện này nữa, càng nghĩ anh càng đau dạ dày.

Tóm lại, nếu là một thành viên của nhà danh vọng, đời người phong phú của anh cũng cực kì bận rộn. Mặc dù được chia vào chức vụ "viện trưởng", có hẳn một gian phòng làm việc thật lớn tùy anh sử dụng, nhưng trên thực tế thời gian anh ở trong đại học Melz cũng không nhiều.

Chỉ khi có chuyện quan trọng của học viện hoặc của trường thì anh mới phải ngồi ngốc mấy ngày trong trường để xử lí, thuận tiện ôm một tí thời gian để bắt nạt sinh viên.

Bắt nạt một bạn sinh viên.

Lúc không ở trường, anh cũng không ở trong luật sở ở Nam Lư, càng ít ở trong phòng mình hơn.

Chuyện này đã từng gây ra một câu chuyện cười…

Thời điểm cải cách ở Decama sáu năm trước, tất cả các hồ sơ thân phận của mọi người đều phải được xác nhận lần hai. Dĩ nhiên loại hồ sơ này không cần viết từng chữ từng chữ như thời xưa, căn cứ cơ bản ví dụ như dựa vào thông tin sử dụng trong thẻ tài sản để phân tích tự động, chỉ cần mình liếc qua rồi kí tên là được.

Phần thứ nhất trong hồ sơ là nơi ở. Hệ thống sẽ căn cứ vào khu vực mà thời gian dài ngắn hay tần số mà bạn dừng lại để tự động sàng lọc.

Lúc Yên Tuy Chi đi xác nhận hồ sơ, ô "chỗ ở thường xuyên" sẽ tính toán ầm ầm, cuối cùng hiện lên năm chữ —

Ghế phi cơ đường dài.

Cô thiếu nữ quản lí hồ sơ lúc đó đã cười đến té ghế.

Có ưu nhã đến mấy cũng không thể che được cái tên "người bay trên trời", giáo sư Yên xanh cả mặt.

Nhưng mà, xanh thì lúc này cũng xanh.

Yên Tuy Chi cầm tai nghe nghịch trong tay, yên lặng nhìn cái tin nhà trọ gửi tới.

Ngày mai là hạn thuê phòng, cũng đồng nghĩa với việc phải dọn đi hôm nay, dĩ nhiên toàn bộ tài sản của anh đã gắn liền với cái túi áo này rồi thì không cần dọn. Điều quan trọng là phải dọn đi đâu…

Tổng cộng chỉ có 5022 xi, trừ đi tiền ăn tiền đi lại, ở đâu được bây giờ?

"Không tìm được nơi ở mới à?" Anna đoán.

Cô ngồi ở phía đối diện, màn hình thực tế ảo có khúc cong, người khác không nhìn thấy nội dung. Dĩ nhiên là cô không có sở thích đi đọc trộm tin của người khác, chẳng qua là thấy Yên Tuy Chi không động vào cơm trưa liền quan tâm hỏi một câu.

"Hả?" Yên Tuy Chi ngẩng đầu ung dung nói: "Đang tìm."

"Về trường ở là được mà." Louke đề nghị, "Phòng trọ của bọn tôi gần Nam Thập Tự lắm, thực tập theo quý còn có trợ cấp mà."

Trợ cấp chính là đặc sản của học viện pháp luật, hàng năm thực tập theo quý, học viện pháp luật sẽ trực tiếp trích một ít tiền thưởng cho những thực tập sinh tham gia có nề nếp, tên đẹp là "học bổng thực tập sinh", gọi tắt là trợ cấp, tên riêng thì khá là dài – gọi là "biết các cô các cậu thực tập không có tiền nghèo muốn chết cho nên phát ít tiền cứu mạng".

"Thịt muỗi cùng là thịt mà." Louke khen tiền trợ cấp một câu.

Yên Tuy Chi nói trong lòng: Cảm ơn đã nhắc nhở, tôi không ăn được thịt muỗi.

Anh chỉ là một sinh viên giả mạo, làm bộ ở luật sở một chút còn được chứ vào trong trường chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao, anh rất sợ mình theo thói quen đi mở cửa phòng làm việc của viện trưởng lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!