Chương 49: Tróc da (3)

Xế chiều ngày hôm sau, lúc đến gần chạng vạng tối, cảnh sát trưởng Kane đi tới khu biệt thự lần nữa, mang tới cho mọi người một tin tức tốt rưỡi.

"Một tin tốt là —" Ánh mắt của Kane quét qua gương mặt của từng quý ông quý bà ở đây, "Luật sư Jason · Charles của chúng ta đã thành công thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, một giờ trước vừa mở mắt, duy trì tỉnh táo được hai mươi phút, hơn nữa cũng động đậy được ngón tay, giải đáp cho chúng ta một vấn đề. Bác sĩ nói may mà hắn hơi mập, cho lên áp lực trong quá trình nổi lên đã làm giảm xóc ở một mức độ nhất định…"

Cảnh sát trưởng Kane nói tới chỗ này, không nhịn được bĩu môi, "Dĩ nhiên, hắn xảy ra bất ngờ như vậy cũng có liên quan đến dáng người, cho nên hy vọng các vị đang ngồi ở đây chăm chỉ rèn luyện, giữ sức khỏe và vóc người, nếu quả thật vượt quá cân nặng, cũng đừng cố chấp với việc lặn xuống nước như vậy. Đồng ý với tôi là hãy để cho mình sống an toàn hơn chút, để cho chúng tôi bớt việc đi chút, được không?"

Mọi người trong phòng khách đều nở nụ cười, không khí âm trầm bao phủ trên hải đảo một ngày một đêm cuối cùng cũng hơi tiêu tán.

"Tôi đã nói người tốt như Jason sẽ sống lâu mà." Bọn Laura thở phào nhẹ nhõm, cực kì vui vẻ.

Trong lòng Yên Tuy Chi cũng ung dung được mấy phần, nhưng không phải ai cũng như trút được gánh nặng.

Ánh mắt của anh tỉnh bơ quét qua tất cả mọi người, phát hiện ít nhất có hai người mang vẻ mặt không giống như những người khác, có vẻ như đang khốn khổ vì chuyện gì đấy, hoặc chẳng qua chỉ đơn giản là không tập trung.

Một người là George · Manson tinh thần sa sút một ngày một đêm, hôm nay lúc gã mở cửa phòng đi ra, còn không cẩn thận làm vỡ một chai rượu, cho tới đến bây giờ trên ống quần gã còn tản ra mùi vị rượu mạnh.

Một người khác là huấn luyện viên lúc ấy phụ trách bọn họ – Trần Chương, vóc người hắn thuộc trung đẳng, khuôn mặt phổ thông, luôn mặc đồ màu xám tro, không hề bắt mắt trong mọi người, trước kia vẫn luôn bị làm lơ. Nhưng vào lúc này, cảm giác tồn tại của hắn lại cao hơn mấy phần. Bởi vì những người khác đang vui mừng, không biết tại sao, hắn lại tỏ ra có chút không yên, chân trái vẫn luôn run rẩy theo một tần số nhất định, có lẽ rất nhiều người vào lúc thất thần hoặc là bất an sẽ có biểu hiện như vậy.

Động tác của hắn rất nhỏ, hơn nữa đã nhanh chóng nhận ra mà thu lại. Có lẽ trừ Yên Tuy Chi, không có quá nhiều người chú ý tới.

Nhưng biểu hiện của mỗi người luôn phức tạp như vậy, có lẽ hôm nay nhìn anh vô tội, ngày mai lại cảm thấy anh rất khả nghi. Rất khó nói là trong lòng đối phương thay đổi, hay là lòng người quan sát thay đổi. Yên Tuy Chi làm luật sư nhiều năm như vậy, đã rất hiểu chuyện này.

So với việc suy đoán đối phương khả nghi từ biểu hiện rất nhỏ, anh nghiêng về việc không có chứng cứ thì không có vấn đề gì hơn. 

Dẫu sao, đề cử vô tội đối với luật sư mà nói, là quy tắc dao động không nên nhất.

Cho nên anh chỉ nhìn chốc lát rồi bình tĩnh thu hồi ánh mắt, nghe nước miếng của cảnh sát trưởng Kane văng tung tóe nói về chuyện thứ hai: "Ngoài ra nửa tin tức tốt là căn cứ vào thông tin mà luật sư Jason · Charles cung cấp, kết hợp với cuộc trò chuyện của chúng tôi với mọi người, còn có kết quả khám nghiệm hiện trường… đa số các quý ông quý bà ở đây đã được loại bỏ hiềm nghi."

"Vậy tại sao lại nói là nửa tin tức tốt?"

"Bởi vì chúng tôi hy vọng kết luận cho ra là nghiêm ngặt, mà không có chỗ sơ hở, cho nên có vài người có liên quan khá sâu với sự việc lần này, phải cần kiên nhẫn chờ thêm một ngày nữa." Cảnh sát trưởng Kane giải thích, "Chúng tôi cần kiểm tra hai lần, nếu như có thể xác nhận kết quả hôm nay không sai, như vậy chuyện lần này chỉ là bất ngờ, chẳng qua là cầm nhầm đồ lặn của nhau mà thôi."

Thông thường mà nói, kết quả một lần kiểm tra căn bản là có thể xác định được rồi. Kiểm tra hai lần chỉ là vì Kane là một người ngay thẳng quá mức thôi, trong lòng đa số người ở đây đều biết rõ kết luận sẽ không có cái gì sai lệch. Nói cách khác… Chuyện lần này cơ bản là ngoài ý muốn.

Bởi vậy, sắc mặt của mọi người đã thật sự bình tĩnh lại.

Sắc trời dần tối, Yên Tuy Chi cùng Cố Yến lên tiếng chào hỏi với Joe, hai người bọn họ đã được giải trừ hiềm nghi, định đi trước một bước.

"Được rồi, biết trong tay cậu có nhiều chuyện phải làm hơn rồi." Joe sớm đã sớm quen việc Cố Yến tới đi vội vàng, vô cùng hiểu, "Vốn muốn để cậu buông lỏng đầu óc một chút, không nghĩ tới lần này lại thành ra mất hứng như vậy."

"Đây không phải là chuyện cậu có thể khống chế." Cố Yến nói, "Lần tới cho cậu một buổi tụ họp sau."

"Ai ui!" Joe vui vẻ, móc móc lỗ tai, "Cậu nhắc lại đi?"

"Tôi nói là lần tới cho cậu một buổi tụ họp sau."

Joe đại thiếu gia quơ quơ máy thông minh, rung đùi đắc ý, "Ở chung với đám không có đạo đức như các cậu, tôi phải thu âm lại, ai không giữ lời là cháu trai!"

Cố Yến bình tĩnh nhìn hắn.

Joe: "Ngang vai vế ngang vai vế, đều là ông nội, đều là ông nội."

Yên Tuy Chi: "…" Có vài người trẻ tuổi đúng là khiến người ta phải kinh hãi.

"Đúng rồi, tối hôm qua cậu bảo tôi giúp một tay…" Joe nói được một nửa, liền phát hiện vẻ mặt Cố Yến đột nhiên trở nên cổ quái, "Mặt cậu sao thế? Nói xanh liền xanh?"

Yên Tuy Chi quay đầu nhìn sang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!