Chương 48: Tróc da (2)

Trong phòng truyền đến tiếng nước chảy ào ào, Cố Yến lại cầm lấy hai cốc thủy tinh sạch sẽ khác, đang rót nước lọc.

Yên Tuy Chi nhìn bóng lưng hắn, hỏi một câu trong tiếng nước chảy, "Nếu đã sớm nhìn ra, tại sao không nói cho tôi?"

Tiếng nước chảy không hề ngừng, Cố Yến cũng không trả lời.

Không biết là không nghe thấy, hay là đang suy nghĩ làm sao để trả lời thích hợp hơn.

Ở góc tường mép giường có để tủ lạnh một người dùng. Cố Yến cầm hai cốc nước lọc đi ra, đỡ cửa tủ lạnh, khom người lục lọi bên trong. Một tiếng vang sột soạt rất nhỏ, hắn thả vào cốc nước một cái lá cây màu xanh, lại cho thêm hai viên đá.

Viên đá va lên thành cốc, phát ra "hai tiếng vang "leng keng", nghe cũng có thể cảm giác được một sự thấm lạnh.

Cố Yến mở miệng trong bối cảnh lạnh nhạt này, vô cùng lơ đãng đáp một câu: "Xem trò vui, nhìn xem thầy có thể diễn tới trình độ nào."

"…"

Nín hai phút liền phun ra câu trả lời như vậy, nhân tài đầu gỗ cỡ nào mới có thể làm ra loại chuyện này?

Nếu như đặt cuộc đối thoại này trên người một số người khác, bảo đảm có thể bất tỉnh nhân sự luôn, nếu không bất tỉnh thì cũng chẳng hề thoải mái tí nào, nhưng Yên Tuy Chi là ngoại lệ.

"Nếu cậu để lộ cái bản mặt này sớm hơn thì đừng hi vọng sẽ tốt nghiệp được." Anh nói ngoài miệng như vậy, nhưng trong mắt vẫn mang một nụ cười nhẹ.

Đối với phong cách nói chuyện của Cố Yến, nhất là phong cách nói chuyện với anh, anh vẫn hiểu một chút — lời nói ra không nhất định là thật, nhưng chắc chắn là không hề lọt tai tí nào.

Nói cách khác, lời thật sự nhất định sẽ dễ nghe hơn câu này không ít.

Thật ra thì, cũng may mà Cố Yến không nói mà cứ kéo dài tới hôm nay, nếu như lúc ấy đã lật bài ngửa thì có thể sẽ có một kết quả khác.

Dẫu sao Yên Tuy Chi là người không dễ thân cận như vẻ bề ngoài. Anh rất tùy tính, cái gì cũng không quá để ý, nhưng muốn lấy được sự tin tưởng hoàn toàn từ anh là điều quá khó khăn.

Anh luôn có thứ để giữ lại, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể nhìn rõ anh giữ mình với người ngoài đến mức độ nào, có đánh giá ra sao, thân cận hay là tin tưởng người khác.

Nếu như Cố Yến vừa phát hiện đã ngửa bài, như vậy trong một đoạn thời gian rất dài, có thể hắn cũng không có cách nào nghe được một câu nói thật từ miệng Yên Tuy Chi nữa. Chính là bởi vì kéo dài thêm mấy ngày, mà trong mấy ngày này lại xảy ra rất nhiều chi tiết đủ để cho Yên Tuy Chi tin tưởng Cố Yến đang giúp anh, không có những lập trường khác, hoàn toàn đứng ở một chiến tuyến với anh.

Điều này thuyết phục hơn bất cứ sự giải thích nào, ít nhất càng có thể dùng được ở chỗ Yên Tuy Chi.

Cố Yến cầm hai cốc nước ngồi xuống cái ghế đối diện Yên Tuy Chi, đặt một cốc trước mặt anh, còn cốc có lá cây và cục đá để cho mình.

Động tác của hắn mang theo làn gió nhẹ, mùi vị của cốc nước đã kia bay đến trước mũi Yên Tuy Chi.

Yên Tuy Chi ngửi thấy một mùi bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái lại lãnh đạm.

"Lá bạc hà?" Anh hất cằm với cái cốc của Cố Yến.

"Ừ."

"Cho bạc hà mà lại còn cho đá…" Yên Tuy Chi chậc một tiếng, "Quá lạnh, cậu bị nóng trong người à?"

Cố Yến nhàn nhạt nói: "Còn chưa, nhưng không bảo đảm chốc nữa sẽ không nóng trong người."

Yên Tuy Chi: "???"

"Chuẩn bị trước khi nói chuyện với thầy vẫn an toàn hơn." Cố Yến ngước mắt lên, "Thầy đã hỏi xong rồi, có phải đến tôi không?"

Trong lòng Yên đại giáo sư nói dĩ nhiên còn chưa hỏi xong, nhưng đặt câu hỏi cũng không phải là ra đề thi, hỏi liên tiếp sẽ rất cứng ngắc. Anh uống một hớp nước lọc, nước ấm vừa vặn, không lạnh không nóng, "Muốn biết cái gì? Nói một chút coi."

Cố Yến trầm ngâm chốc lát, nói: "Trước khi nổ thầy được người khác cứu ra ngoài?"

Yên Tuy Chi sửng sốt một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!