Chương 47: Tróc da (1)

Yên đại giáo sư rũ mắt, trầm mặc nhìn thi thể cái cốc: "…"

Cố đại luật sư cũng rũ mí mắt, không nói một lời nhìn thi thể cái cốc: "…"

Hai người giống y như nhau, mặt không thay đổi lễ truy điệu cho cái cốc kia.

Bầu không khí làm người ta nghẹt thở, không nói được ai lúng túng hơn ai, ai cần cắn một viên thuốc giả chết để yên tĩnh hơn một chút.

Nhưng ông trời luôn không chiều theo ý bạn, cứ phải sắp xếp một cái chày gỗ gọi hồn ở bên cạnh…

"Cố? Cậu có nghe rõ không vậy? Hey? Chẳng lẽ tín hiệu không tốt?" Đối phương lẩm bẩm một câu, lạch cà lạch cạch cũng không biết làm cái gì, qua hai giây lại bắt đầu tiếp tục kiên nhẫn, "Tín hiệu chỗ tôi không sao cả, Cố? Có nghe thấy tôi nói không?"

Cố Yến rốt cuộc không truy điệu nổi nữa.

Hắn "chậc" một tiếng, liếc mắt nhìn khuôn mặt ngu si nào đó trên màn hình, yên lặng nhắm mắt một cái, nói: "Có nghe, chỗ tôi có chút chuyện, sẽ gọi lại cho cậu sau."

"Hả?" Đối phương không phản ứng kịp, "Không phải, tôi cũng không có chuyện gì lớn, không cần gọi lại, cũng chỉ muốn hỏi cậu cái phần mềm kia thế nào rồi? Có quấy nhiễu thành công không?"

Cố Yến: "…"

Một gương mặt tuấn tú đông lại, hắn trầm mặc hai giây, chậm rãi trả lời: "Kết quả rất kích thích, cám ơn."

Đối phương: "???"

Nhưng mà Cố Yến không nói nhảm nhiều nữa, trực tiếp cắt đứt truyền tin.

Truyền tin vừa đứt, trong phòng bỗng yên tĩnh lại.

Bởi vậy, bầu không khí càng làm cho người ta thêm nghẹt thở.

Yên đại giáo sư giả chết nửa ngày rốt cuộc không giả bộ được nữa, anh khẽ thở ra một hơi, giống như là có chút bất chấp tất cả mà thở dài, sau đó nhấc mắt, chống với ánh mắt của Cố Yến.

Hai người đối mặt chốc lát, sau một lúc lâu, Cố Yến vẫn không mở lời, không biết là có chút áo não, hay là đơn thuần biểu đạt ý nhắm mắt làm ngơ.

"Xem ra, vấn đề mà tôi muốn bàn bạc với cậu đã không cần thiết nữa." Yên Tuy Chi chậm rãi nói xong, ngừng một chút, lại nói: "Nhưng tôi lại có thêm một vấn đề muốn hỏi cậu."

Cố Yến vẫn không nhìn anh, chỉ giật giật miệng, phun ra một chữ: "Nói."

"Bại lộ thân phận là tôi, sao nhìn cậu còn lúng túng hơn cả tôi vậy."

"…"

Cố Yến thật là muốn giận cười.

"Cậu đoạt cả phần của tôi rồi, ngược lại khiến tôi xấu hổ." Yên đại giáo sư nói xong thì khẽ mỉm cười một cái, tỏ ra như không có vấn đề gì.

Một ít người chắc là có dị bẩm thiên phú, tùy tiện nói một câu đều khiến người ta có giận thế nào cũng không biết phải làm gì với anh ta, lúc nào cũng không đề cập đến vấn đề nhân phẩm đạo nghĩa gì, tức thì tức, nhưng bạn cũng không có cách nào so đo với anh ta cả.

Trong lúc nhất thời, cảnh tượng tựa như tái hiện lại.

Trước mặt hai người như có một cái bàn làm việc của viện trưởng, sau lưng Yên Tuy Chi là một cái ghế làm việc, giống như đúc những cảnh tượng đã xuất hiện trong phòng làm việc của viện trưởng rất nhiều năm trước. Nếu như dựa theo vở kịch cũ, một giây kế tiếp, bạn học Cố giận nhưng không có chỗ phát tiết, mặt lạnh xoay người đạp cửa rời đi.

Hắn vừa đi, Yên Tuy Chi càng không cần lúng túng nữa.

Tất cả đều vui mừng, vô cùng hoàn mỹ.

Nhưng mà, Cố Yến chỉ nhéo sống mũi một cái, mặt lạnh chỉ ra cái ghế ngoài ban công, "Ra đó ngồi, tôi dọn mảnh thủy tinh dưới đất đã."

"Làm sao không đạp cửa nữa vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!