Bên ngoài phòng tắm thay đồ, Laura bận rộn nửa ngày không dừng được, lúc này mới có thời gian thu dọn cho mình. Cô soi gương ấn mí mắt xuống để lấy kính áp tròng ra, vừa lấy được một nửa, đã thấy Yên Tuy Chi và Cố Yến vào cửa từ trong gương.
Cái tay ấn mí mắt của cô vẫn không dừng, kính áp tròng đậm màu mang theo nước chảy xuống, quay đầu nói với hai người: "Vừa rồi hai người quá soái luôn! May là có hai người, nếu không bây giờ chúng tôi còn đang trên đường mò tìm Jason ấy chứ."
Yên Tuy Chi vừa vào cửa đã đối mặt với cô gái từng là sinh viên của mình này, lúc này bị bộ dáng kia làm kinh ngạc giật mình.
Anh ho khan một tiếng, theo bản năng hướng lui về sau một bước, lại đạp lên chân Cố Yến.
Cố Yến: "…"
May quá, lặn xuống nước đi lên còn chưa xỏ giày, nếu không lấy mấy cái đinh trên giày da kia…
Ha hả.
"Cậu lùi làm gì?" Cố Yến đỡ bả vai anh để tránh anh lại lùi cái chân thứ hai.
"Có thể là do cậu ấy nhìn thấy mặt tôi." Laura chống bồn sứ cười sằng sặc, "Cố, thực tập sinh của cậu thú vị quá, cho tôi mượn mấy ngày nhé?"
"…"
Cố Yến nhíu mày, lòng nói chỉ sợ cậu đã quên sau khi nhận thành tích bài kiểm tra nghiên cứu đầu tiên, đã đi tìm viện trưởng nào đó khóc lóc rồi.
Ỷ mình lớn hơn vài tuổi, vẫn không từ bỏ việc trêu đùa thực tập sinh "trẻ tuổi": "Vừa rồi còn khiến tôi sợ hết cả hồn, sao hôm nay lại liếc mắt đưa tình với tôi thế?"
Yên Tuy Chi híp mắt trái dở khóc dở cười, bây giờ anh mới biết phong cách đám sinh viên ngoan ngoãn của mình, giải thích: "Kính áp tròng bên trái sắp chui vào trong rồi."
"Được rồi không đùa cậu nữa." Laura cười xoay qua chỗ khác tiếp tục tẩy trang.
Cố Yến im lặng không lên tiếng quay đầu ra, nếu như ngày nào đó Laura biết vị thực tập sinh này là ai…
Có thể cô sẽ hối hận tại sao cái gì lưỡi của mình cũng nói ra hết.
Phòng thay quần áo của đàn ông cạnh bồn rửa mặt, Yên Tuy Chi lấy một cái kính áp tròng ra rồi, một cái khác có chút phiền toái, chắc là bị anh vô tình ấn vào trong.
Đây là đồ đặc biệt chuyên dùng để lặn xuống nước do đảo Yaba cung cấp, cho dù lặn bao sâu cũng sẽ làm cho bạn thấy rõ vật dưới đáy biển, còn có cức năng phóng đại nữa.
Nhưng sau khi lên bờ nếu như không tháo ra sẽ không thoải mái, còn khiến người ta sinh ra ảo giác với đồ vật.
Yên Tuy Chi lấy một lát vẫn không lấy được kính áp tròng đó ra.
Mắt bên trái đỏ thành một vòng, còn dâng lên một tầng hơi nước sinh lí. Anh nhắm mắt lại đảo tròng mắt, lại dứt khoát dùng ngón tay xoa xoa một lát.
Lúc mở mắt ra chỉ thấy Cố Yến đã đứng ở bên cạnh.
"Sao thế?" Cố Yến hỏi: "Chưa lấy ra được?"
"Mắt kính này hơi dai, chắc bị tôi ấn vào trong rồi." Yên Tuy Chi nhún vai một cái, ngược lại cũng không gấp gáp.
"Anh đi thay quần áo đi, không cần chờ tôi." Yên Tuy Chi dứt khoát ngồi xuống trước gương.
Nhưng mà vừa dứt lời, Cố Yến đã khom người, dùng ngón tay mang khớp xương nâng cằm anh lên, "Để tôi nhìn một chút."
Lúc Yên Tuy Chi ngẩng mặt lên, cái kính áp tròng không nghe lời kia đúng lúc trở về vị trí cũ.
Kính áp tròng có chức năng phóng đại lập tức kéo Cố Yến lại gần không ít.
Yên Tuy Chi: "…"
Hiệu quả đánh vào thị giác có chút mạnh, Yên đại giáo sứ cảm thấy lúng túng và không được tự nhiên khó hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!