Chương 42: Quỷ nước (2)

Joe khom lưng nói hai câu với Kha Cẩn, sau đó chào hỏi một tiếng với bọn Yên Tuy Chi, dẫn Kha Cẩn về biệt thự trước. Hai nhân viên hộ lý cũng đi theo. Trên bờ biển trừ Yên Tuy Chi và Cố Yến, chỉ còn lại bác Thường đang sửa sang đồ lặn còn thừa, cùng với một cô bé mang thức ăn tới.

"Vừa rồi nhận được —" Cố Yến vừa nói ra một vế, liền phát hiện Yên Tuy Chi có chút không bình tĩnh, ánh mắt vẫn luôn quét quanh bốn phía, "Cậu đang lấm lét nhìn cái gì?"

Yên Tuy Chi nhìn mặt biển tĩnh lặng, "chậc" một tiếng, "Tôi vẫn có chút lo lắng."

"Lo lắng cái gì?" Cố Yến hỏi.

"Vừa rồi trạng thái của Charles không tốt lắm." Yên Tuy Chi nói, "Xuống nước phải mất rất nhiều sức, dáng vẻ kia không quá thích hợp để xuống nước lần nữa."

"Huấn luyện viên có theo xuống không?" Cố Yến cũng nhíu mày.

"Có, nhưng ở dưới nước luôn khó mà nói được."

"Nếu như gặp vấn đề gì, cậu ta hẳn phải dùng đèn tín hiệu." Cố Yến vừa nói xong, ánh mắt quét qua cát mềm cách đó không xa, đột nhiên liếc thấy một thứ đồ màu đỏ đen, "Đó là cái gì?"

Hai người đi tới nhìn một cái, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Nói gì trúng đấy, nằm trên cát mềm đúng là đèn tín hiệu khi lặn xuống nước.

Bất luận cái này có phải là của Jason · Charles hay không, cũng làm cho lòng người lộp bộp một chút.

Yên Tuy Chi ngước mắt lên, cùng Cố Yến trố mắt nhìn nhau.

"Bác Thường!"

"Cần gì sao?" Bác Thường ngẩng đầu lên.

"Bác có biết lặn không?" Sắc mặt Yên Tuy Chi nghiêm túc.

Bác Thường lơ mơ lắc đầu một cái, "Chưa từng học kỹ năng này."

"Được rồi." Yên Tuy Chi nhéo sống mũi, gật đầu một cái, "Bác đừng cất đồ lặn vội."

Anh cẩn thận kiểm tra ống lặn loại vòng o dán kín của mấy bộ đồ lặn trong tay bác Thường, lúc này mới ném một bộ cho Cố Yến, tự cầm lấy một bộ.

Jason · Charles giãy giụa ở trong nước biển.

Thật ra thì vốn không đến nỗi như vậy. Ảnh hưởng của đồ lặn hơi chặt một tí lỏng một tí cũng không lớn như vậy. Nhưng cân nặng một năm qua của hắn quả thực tăng lên không ít, dáng người này của hắn mà lặn xuống nước thì trong quá trình sẽ dễ sinh ra một ít phản ứng. Hai điều cộng lại khiến cho hắn gặp phải phiền phức cực lớn.

Mặc dù trước khi lặn xuống nước đã được nghe về rất nhiều điều chú ý, cũng biết được một số cách đối phó với tình trạng lúc này. Nhưng thật sự vào lúc nguy hiểm thì hắn căn bản không có cách suy nghĩ nhiều như vậy, tất cả hành động đều tuân theo bản năng. 

Cho nên hắn theo bản năng muốn nổi lên nhanh hơn, có thể nhô lên khỏi mặt nước. Nhưng mà tốc độ lên cao quá nhanh khiến không khí trong phổi hắn nhanh chóng trướng lên…

Hình như đèn tín hiệu đã mất rồi, mà cũng không thấy bóng dáng vị huấn luyện viên kia!

Mình sắp nổ rồi.

Mình sẽ phải chết ở chỗ này.

Jason · Charles loạn tưởng trong tuyệt vọng cực độ.

Một giây cuối cùng trước khi hắn mất đi ý thức, hắn cảm thấy đai trên bộ đồ của mình bị nắm lấy, còn không chỉ có một cái tay.

Thật giống như có mấy cái tay đang bắt lấy hắn.

Cmn đây là cái gì? Ảo giác? Bạch tuộc tám chân? Hay rốt cuộc có người phát hiện hắn sắp chết?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!