Chương 41: Quỷ nước (1)

"Ai xuống đều dẫn theo bạn lặn à?" Yên Tuy Chi nhìn mặt biển yên ả lại lần nữa, đột nhiên lên tiếng hỏi.

"Ừ, không ai đi xuống một mình đâu." Cố Yến trả lời, "Đây không phải lần thứ nhất bọn họ lặn xuống nước, huống chi Joe cũng sắp xếp huấn luyện viên cho họ rồi."

Hắn vẫn gõ lách cách trả lời đủ loại điện thư về công việc trên màn chiếu bàn phím, lúc trả lời thậm chí còn không ngẩng đầu mấy lần mà vẫn chú ý đến những việc khác.

Có huấn luyện viên đi cùng luôn an toàn hơn rất nhiều, Yên Tuy Chi yên tâm, "Vừa rồi thật ra thì tôi rất muốn nói, Jason · Charles thích hợp ngây ngốc ở trên bờ hơn, nhưng như vậy quá mất hứng."

Jason · Charles chính là cậu chàng la hét nóng quá muốn nude mà lại bị mấy tên khác đùa vì cái bụng mỡ kia.

Ngón tay gõ bàn phím của Cố Yến ngừng một lát, nhấc mí mắt, "Nếu như nhớ không lầm thì hình như tôi vẫn chưa giới thiệu tên cậu ta cho cậu mà."

Có phải có một số loại người luôn để ý thái quá rồi không nhở?

Kết quả Yên Tuy Chi cũng chả lắp bắp một chút nào, vô cùng tự nhiên nhún vai một cái, "Người kiệt xuất có quyền lợi được biết đến, phong cách trên tòa của anh ta rất giỏi, tôi rất tán thưởng anh ta."

Cố Yến: "…"

"Chẳng qua là không ngờ rằng anh ta có quan hệ không tệ với anh như vậy." Yên đại giáo sư nói bậy đến mức không thèm nháy mắt, cũng không có bất kì gánh nặng gì. Kết quả nói xong ngẩng đầu một cái, chỉ thấy Cố luật sư không bận gõ bàn phím nữa, cứ nhìn anh như vậy, làm ra vẻ "tôi đang lặng im nghe cậu khen đây".

"Sao vậy?" Yên Tuy Chi liếc mắt nhìn.

Cố Yến nhìn anh hai giây, lại thu mắt tiếp tục gõ bàn phím, dùng một loại giọng vô cùng bình tĩnh nói: "Không sao, tôi sẽ thay cậu chuyển lời cho Jason."

Nụ cười trong mắt Yên Tuy Chi càng tăng lên, chuyện này giống như ở trong trường học, giáo sư khen một học sinh, những người khác không được tán thưởng sẽ mất mát một chút xíu, anh gọi đây là tâm tư nhỏ của sinh viên trẻ tuổi.

Anh cảm thấy có thể bây giờ Cố Yến cũng có loại tâm tình này, không biết tại sao, chuyện gì xảy ra ở trên người Cố Yến đều khiến anh cảm thấy vô cùng thú vị, có thể là bởi vì cái vẻ mặt trầm ổn lạnh lùng trước sau như một này của bạn học Cố không thể lẫn vào đâu được.

Yên Tuy Chi thưởng thức chốc lát, trấn an nói: "Anh cũng rất giỏi, có thể trở thành thực tập sinh của anh là vinh hạnh của tôi."

Cứ há mồm ra là nói bậy.

Cố Yến nghe xong mặt càng tê liệt.

Lời này đối với Cố đại luật sư mà nói có chút không thể tiêu hóa nổi, hắn trầm mặc một lúc lâu, mới mở miệng nói tiếp đề tài trước đó: "Hai năm nay Jason có chút mập ra, nhưng mà Joe đã cho cậu ta một bộ trang bị thích hợp rồi, xuống lặn một lát thì không có vấn đề gì."

Mấy chuyện linh tinh gì mà "tán thưởng sùng bái" đều bị hắn cho vào quên lãng.

Buổi chiều hai giờ, bác Thường đã được dặn dò sai người đưa rượu và điểm tâm đến, phần lớn đặt trên bàn ăn màu trắng đã được chuẩn bị sẵn trên bãi biển, có thể để cho người đang lặn lúc nào cũng có thể dùng. Còn có hai phần riêng lẻ được đưa vào trong tay Cố Yến và Yên Tuy Chi.

Buổi chiều trà mới được đưa ra, mấy tiếng nước vang ào ào trên mặt biển, bốn năm bóng người lục tục lên bờ.

"Không chơi nữa à" Bác Thường đứng xa xa chào bọn họ, "Ở đây có đồ ăn này."

Những người đó đi dọc bên bờ, phun ống dẫn khí và tháo trang bị bảo vệ mặt ra, cười nói với Yên Tuy Chi và Cố Yến: "Thật sự không xuống chơi tí nào đấy à? Phê lắm đó!"

Yên Tuy Chi nhìn lướt qua, dáng người Jason · Charles vô cùng nổi bật trong đó, đồ lặn cực kì tốt vòng quanh người hắn hiện lên mấy đường cong không nên có. Nhưng mà có thể nhìn ra được, kích cỡ trang bị mà Joe chuẩn bị cho hắn quả thật rất thích hợp, không đến nỗi khó chịu vì chật chội.

Cố Yến nhìn lướt qua vóc người kinh khủng của Jason, nói: "Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa thì sang năm bọn Laura lặn xuống nước sẽ bị cậu đẩy lên trên bờ mất."

Jason tức giận giơ giơ ống thông khí lên, "Yên tâm, tôi sẽ không mập thêm nữa đâu."

Còn có hai người lên bờ nữa là bạn từ nhỏ của Joe, một người tên là George · Manson, một người tên là Triệu Trạch Mộc. Người trước có vẻ là một người thích vận động, đường cong bắp thịt trên người hoàn hảo mà không quá thô kệch. Người sau thì rất gầy, chắc là người đàn ông gầy nhất trên hòn đảo này.

Ngay cả Kha Cẩn bị ảnh hưởng bởi bệnh lý cũng còn tốt hơn anh ta.

Còn có một huấn luyện viên lặn cũng lên bờ nữa.

Ỷ vào việc trên bờ tạm thời không có phụ nữ, đám người này vừa đi vừa phí sức cởi trang bị và đồng phục bó sát trên người ra, cởi đến khi chỉ còn mỗi cái quần lót, nghênh ngang đến nhà nhỏ trước mặt tắm rửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!