Chương 4: Thực tập sinh (4)

Cái loại thói quen một lời không hợp đã mời người ta về nhà này rốt cuộc từ đâu ra thế?

Dù sao cũng không phải mình dạy. Yên Tuy Chi nói trong lòng.

Đến bây giờ anh chưa bao giờ trong lúc bực bội mà vẫn còn kiên nhẫn nói "mời cậu về nhà" cả, anh toàn cười bảo cút thôi.

Nhưng bây giờ anh chưa thể cút được, anh vẫn chưa nhìn thấy một dấu câu trong hồ sơ án nổ của mình đâu.

Yên Tuy Chi liếc mắt nhìn màn hình thực tế ảo còn chưa cất đi… 10 giờ 15 phút, từ khi anh bị tuyên bố rơi vào trong tay Cố Yến đến bây giờ, tổng cộng đã qua được 1 giờ 11 phút, chắc đây là một kỉ lục mới của Nam Thập Tự đây —

Vừa mới vào báo danh đã vô tình bị đuổi về, chưa nghe bao giờ.

Có lẽ bởi vì tình hình chuyển biến quá nhanh, hoàn toàn thoát khỏi dự đoán, Yên Tuy Chi không những không cảm thấy có cái gì đáng giận, ngược lại còn thấy buồn cười…

Thật ra anh mà nói làm việc thì lại chính là làm bậy, nghĩ gì làm đó, cho nên anh thật sự đã cong mép một cái.

Vì vậy, Cố Yến vừa ngắt truyền tin quay đầu đã nhìn thấy cậu thực tập sinh sắp bị đuổi về này đang cười, khóe mắt khóe miệng đều mang theo nụ cười tuy vô vị nhưng lại vui vẻ.

Cố Yến: "…"

Không tốt.

Yên Tuy Chi thu lại nụ cười trong nháy mắt, ánh mắt rũ xuống đầu ngón tay. Anh dùng ngón tay gạt màn hình nửa trong suốt ở trước mắt ra rồi ngẩng đầu lên nhìn Cố Yến một lần nữa: "Tôi xin lỗi…"

Cậu xin lỗi cái rắm ý!

Yên Tuy Chi cảm thấy khuôn mặt nào đó đang có loại biểu cảm này, nhưng Cố Yến chỉ nhếch đôi môi mỏng, cau mày nhìn anh rồi sau đó không nói lời nào, dứt khoát chuyển tầm mắt đi, giống như nhìn lâu thêm một chút là sẽ lỗ mất một tuổi thọ vậy.

Điện toán quang ở trên bàn làm việc của đại luật sư Cố liên tục vang lên mấy tiếng nhắc nhở, tiếp theo các màn hình thực tế ảo bắt đầu xuất hiện ầm ầm, chất thành đống trước mặt Cố Yến mà vẫn chưa ngừng. Có vẻ thật bận rộn.

Fizz xông lên tầng trong những tiếng nhắc nhở điên cuồng này.

Giày cao gót nện lên những tiếng vừa vội vừa vang giống như muốn ra chiến trường vậy, cho đến khi dẫm lên tấm thảm nhung màu xám trong phòng làm việc của Cố Yến mới biến mất.

"Cố? Vừa nãy tôi có chút không rõ, làm được một nửa thủ tục rồi mới kịp phản ứng."

Fizz đóng cửa sau lưng lại, liếc nhìn Yên Tuy Chi thật nhanh, "Bạn thực tập sinh này sao vậy? Mới qua được một giờ mà đã đuổi cậu ấy về nhà rồi?"

Cố Yến cầm tài liệu trên tay ném nhẹ sang một bên, toàn bộ các trang giấy thực tế ảo đã trở lại đúng vị trí.

"Tôi đã nói là tôi không thích hợp để nhận thực tập sinh rồi."

Hả?

Yên Tuy Chi sửng sốt một chút.

Anh còn cho rằng Cố Yến sẽ đưa ra lí do là hành động vừa rồi của anh cơ. Nhưng mà hắn suy nghĩ cẩn thận, trước kia hình như Cố Yến vẫn luôn như thế, cũng không muốn giải thích chuyện gì đó quá nhiều, cũng rất khi than vãn với người thứ ba ai làm gì như thế nào, cho nên hắn ta mới nói thế… Cho dù là lí do vô cùng chính đáng.

Việc này gần như là đi ngược với thứ mà tòa án chú trọng, không biết có phải là một loại bệnh nghề nghiệp khác không nữa. Có người làm cái nghề luật sư này, trong cuộc sống cũng sẽ càng ngày càng giỏi biện bạch, nói về sự thật chứng cớ liên miên không dứt. Hắn ta thì hay rồi, hoàn toàn làm ngược lại.

Lúc Cố Yến nói chuyện còn không thèm nhìn Yên Tuy Chi một cái, giống như cái nhăn mày lúc trước cũng đã nhìn đủ rồi.

Fizz lại không bị lời lẽ kia thuyết phục: "Nhưng một giờ trước Adams đã thuyết phục anh thành công rồi cơ mà? Anh còn nhìn hồ sơ của thực tập sinh mới đồng ý với anh ta. Anh ta còn nói mặc dù anh không tình nguyện lắm, cũng cay độc anh ta mấy câu, nhưng nói chung vẫn đồng ý. Nguyên văn đó, tôi không thay đổi chữ nào đâu."

Yên Tuy Chi càng thêm kinh ngạc.

Trong hồ sơ trống rỗng kia của anh, ai nhìn vào cũng đều cảm thấy đây là một con người chưa bao giờ lăn lộn trong cuộc sống cả, nếu không tại sao những luật sư khác ai cũng đều chọn được thực tập sinh của mình, còn dư lại anh mới đẩy lại cho Moore không có mặt chứ, ai cũng sợ mình bị thiệt cả.

Nếu như quan hệ thầy trò của anh và Cố Yến năm đó hòa thuận tốt đẹp, anh nhất định sẽ nghi ngờ có phải là do Cố Yến nhận ra anh nên mới phá lệ như vậy hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!