Joe rất buồn bực, đồng thời cũng có chút được sủng ái mà lo sợ. Lấy tính cách của Cố Yến, hắn rất ít khi đột nhiên yêu cầu với một người bạn, cho nên việc "thương lượng một chút" này quá khó được.
"Cậu chờ một chút!" Joe tạm ngừng động tác tay, "Cậu chờ một chút rồi hẵng mở miệng, trước hết để cho tôi ghi nhớ giờ khắc này, cậu lại muốn cùng tôi thương lượng, cái này quá hiếm thấy, để tôi tiêu hóa đã."
Cố Yến: "…"
Bệnh thần kinh…
Hắn thò đầu xuYên qua cửa kính xe nhìn thấy mặt Kha Cẩn, mặc dù Kha Cẩn đang xuất thần, có thể căn bản không thấy được hắn, hắn vẫn toét miệng cười một tiếng. Lúc này mới kéo Cố Yến qua một bên, "Tốt lắm, tôi đã chuẩn bị xong rồi, nói xem chuyện gì có thể khiến cậu mở miệng vậy?"
"Tôi dẫn thêm một người nữa." Cố Yến nói.
Joe nháy mắt một cái, mắt hắn là màu xanh, nhạt hơn so với rất nhiều người, màu sắc vừa tinh khiết vừa đẹp, kết hợp với vẻ mặt hắn thì có chút đần.
Nói chính xác là cứ mọc ra trên mặt hắn là nhất định sẽ đần.
"Cậu nói gì cơ? Dẫn thêm một người?" Joe có chút mờ mịt, "Tội phạm bị truy nã? Chính khách tranh luận? Hay là người có bối cảnh kinh thiên gì? Hay là kẻ địch gì đó của tôi?"
"…Mỗi ngày cậu đều nghĩ linh tinh cái gì vậy?" Mặt Cố Yến không chút thay đổi nói, "Chỉ là một thực tập sinh thôi."
"Chỉ dẫn một thực tập mà cậu phải trịnh trọng thương lượng với tôi làm gì?" Joe lại trừng mắt nhìn, "Tôi không cung cấp nổi thức ăn cho thêm một người sao?"
"…"
Không thể "hỏi một câu theo sự lễ phép" với cái tên nhị thế tổ này được, hắn căn bản không hiểu được việc này.
Cố Yến: "Coi như tôi chưa nói."
Hắn đang định xoay người chuẩn bị gọi Yên Tuy Chi liễu, Joe mới kịp phản ứng chậm ba nhịp, ngạc nhiên kêu lên: "Ai ôi đậu má từ từ — "
Từ từ cái rắm.
"Cậu lại muốn dẫn theo một người! Tôi đm cậu lại muốn chủ động dẫn theo một người!" Vẻ mặt của Joe kiểu như phi cơ của mình bị nổ mất một toa vậy.
Cố Yến chế giễu nói: "Lần tới tôi nhất định sẽ đổi thành dẫn theo một con quỷ."
Hắn nói xong, cái tay vốn định gọi Yên Tuy Chi ngừng một chút, đổi ý gọi đến luật sở trước đã.
Lúc đợi bắt máy, ánh mắt của hắn quét qua lại giữa Kha Cẩn và Yên Tuy Chi một chút.
"A lô? Cố?" Giọng nói của cô Fizz không ngoài dự đoán xuất hiện ở đầu bên kia.
Cố Yến thu hồi ánh mắt, "ừ" một tiếng, mở cửa ra: "Ghi chú cho Nguyễn Dã một chút, hôm nay ngày mai cậu ta theo tôi ra ngoài, đi công tác."
"Chơi cái trò gì mà lại đi công tác nữa?" Giọng của cô Fizz kiểu như muốn bò theo đường truyền tin đến đây: "Người ta mới vừa tốt nghiệp còn chưa thích ứng công việc mà ngày nào cũng bị xách đi công tác, sẽ sinh ra bóng ma với công việc anh biết không?"
Cố Yến: "…"
Số lần công tác của người ta chắc còn gấp đôi cô ấy chứ, căn bản là không có gì gọi là bóng ma đâu.
"Anh cười nhạt cái gì?" Fizz bị tổn thương.
Fizz vẫn còn làm hết bổn phận bảo vệ "thực tập sinh yếu ớt" khỏi bị ông thầy nghiêm khắc tàn phá, "Không phải cậu ấy vừa mới đi về sao, chạy tới chạy lui như thế có được không? Huống chi cứ như vậy, cậu ấy tham gia kiểm tra kì đầu kiểu gì?"
"…"
Người ta còn cầm huy chương luật sư hạng nhất để chơi rồi, tham gia kiểm gia cái gì?
Cố Yến hoàn toàn không bị thuyết phục: "Buổi tối phát cho cô một video, kiểm tra kì đầu dựa theo video đó mà tính thành tích."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!